Trích TIẾU LÂM HỘI 

                          http://tieulam.com/forum/viewforum.php?f=4 

             Nhận thấy hiện nay trong trang Tiếu Lâm Hội có nhiều chuyện châm biếm cọng sản

             nên cccong.com sưu tầm và để riêng một trang chuyên trích từ Tiếu Lâm Hội.

   Qúi độc giả có thể đi thẳng vào  www.tieulam.com để xem những chuyện vui với nhiều đề tài khác.

 

  MỤC LỤC

 

  Không cũng thành có

  Thiếu ǵ
 

  Hiểu Hán Học

   Hai Loài

  Sắp Hàng

  Hít Thở Khí tự do

  Hưởng Ứng sát nhập

  Dám sát nhập

  nghề nghiệp

  Tâm Sự

  Cán bộ dưới mắt nhân dân

  Lời bác dạy

  Hỏi trả lới

  Búa liềm

Đặc điểm công chức

Qua Loa

Không có ǵ khác biệt

Lựa chọn

Vĩnh Biệt Sài G̣n

Nghe chuyện Hà Nội

 

Không cũng thành có

by tam tang on June 10th, 2008, 1:15 pm

 

Một hôm bác Hồ tiếp một phái đoàn 10 người của miền Nam ra Bắc thăm bác! Khi họ ra về bác thấy mất cái tẩu thuốc mà bác có từ khi ở hang Pác Pó! Bác ra lệnh cho công an đuổi theo phái đoàn khám t́m cho bác!

 

10 phút sau bác cúi xuống để xỏ dép râu th́ thấy cái tẩu đang nằm dưới gầm ghế! Thấy ḿnh sai, bác bèn gọi trưởng pḥng công an cho đ́nh chỉ việc truy lùng! Trưởng pḥng công an nói:

 

_ Thưa bác đă rồi trể ạ! 5 tên đă thú nhận có đánh cắp cái tẩu, c̣n 5 tên khác th́ đă chết khi đang bị điều tra!

 

Thiếu ǵ !

by anhz27 on May 30th, 2008, 10:56 pm

 

Chuyến bay chở các vị cán bộ cấp cao dự hội nghị tại LHQ bị trục trặc kỹ thuật khi đang bay;

" Yêu cầu các vị bỏ bớt hành lư mang theo, thùng nhiên liệu đă bị thủng ... "

- Hành khách Mỹ: tôi quăng thùng dollar, ở Mỹ thiếu ǵ

- Hành khách Nhật: Tôi quăng thùng đựng các chip điện tử, ở Nhật thiếu ǵ

- Hành khách Việt Nam : tôi đạp 5 người tháp tùng ăn theo, ở Việt Nam thiếu ǵ !!

 

Hiểu Hán Học

by Chu Hai Gia on May 15th, 2008, 11:55 am

Bài này CHG chế ra, hy vọng không trùng hợp với ai.

--------------------------------------------------

 

Mấy ông lớn của nhà nước VN bây giờ bắt chước Âu Mỹ, cất nhà lớn trên núi.

Sau khi cất xong mỗi ông đi "thỉnh" một cái quần cũ của Bác, đă bạc màu, đă có mùi về treo ngay trước cổng.

 

Báo Tuổi Trẻ thấy lạ, cho người đến phỏng vấn mấy ông.

 

BTT: Tại sao lại treo quần Bác như thế? Có phải mê tín dị đoan ǵ không?

 

Ông lớn: Mê tín cái ǵ? Chỉ hỏi nhảm! Chúng tôi ở trên núi, có thể có cọp đến phá.

Chúng tôi làm thế để tự vệ.

 

BTT: Cọp th́ dính líu ǵ đến quần của Bác?

 

Ông lớn: Các anh làm báo mà dốt, không thông hiểu Hán Học. Này nhé, các anh có từng nghe câu này chưa:

 

Mănh hổ nan địch quần hồ!Ăn tiền già, nên tà tà, chỉ la cà, chà chà chà ...

 

 

Hai loài ...

by tam tang on May 20th, 2008, 9:28 am

 

Cu Tí học lớp giáo lư ở nhà thờ, cô giáo lư viên nói:

           Các em phải nhớ, chúng ta đều là con cháu của ông Adong và bà Evà.

Cu Tí: Nhưng bác Hồ nói tổ tiên chúng ta là loài khỉ mà!!?!?

Cô Giáo: Cô có nói về ḍng họ của bác Hồ đâu.

 

 

Sắp hàng

by anhz27 on May 12th, 2008, 1:43 am

 

Chuyện xảy ra từ cái thời bệnh viện Từ Dủ được đổi thành cái " xưởng đẻ ", các sản phụ sắp hàng rồng rắn để chờ đến lượt ḿnh .

- Chị hộ lư ơi, vợ tôi sắp sanh rồi !

- Đến sau mà đ̣i sanh trước hả, cứ chờ đó chờ kêu tên, rách việc !

Người chồng đành áp sát bụng vợ mà nói :

-         Con ơi ráng chờ nghe, con cũng phải sắp hàng con ạ !

 

Hít hửi khí tự do của tư bản

by vinhRG on May 5th, 2008, 3:36 pm

 

Chuyện xảy ra trước ngày Bức tường Ô Nhục Bá-Linh xập tiệm…

 

Một tay tư bản Tây Bá Linh ngày kia phóng xe sang phía Đông thăm bà con. Hàn huyên tới xế trưa, chia tay bước ra xe định về, thấy trước ngơ một đám đông đang bu quanh chiếc xế hộp của ông nhăn hiệu Mercedes cáo chỉ mang biển số Tây Đức. Ông ta hănh diện vạch đám đông ṭ ṃ, khoác tay nói:

-Thôi dang ra, tới giờ tui phải v́a. Bộ bà con chưa lần nào thấy chiếc Daimler 6 máy sao? Ừ bên đây làm ǵ có, tội nghiệp!

Mọi người im lặng, không một ai phản ứng.

 

Tay tư bản mở cửa ngồi vào voa-lăng, nhận ra điều ǵ không ổn. Bước xuống, ông phát hiện thấy cái lốp trước bên tài xế bị x́ hôi, lại vênh váo phán:

- Thấy chưa, đường sá miền Đông ổ gà tồi tệ như thế này … làm xe hư lốp! Bên phía Tây tui đường nhựa xa lộ láng bong, chạy cả năm chưa hề hấn ǵ!

Nói xong, ông đi nhanh ṿng ra phía sau, mở thùng lôi cái bánh sơ-cua ra chuẩn bị thay, nhưng lại phát giác từng cái lốp Michelin 3 phía c̣n lại đều xẹp lép! Ông bắt đầu bối rối, tức khí cằn nhằn:

-Thấy chưa, tui biết mấy người căm thù tư bản nên t́m cách hại mà, nhưng tui đâu phải tư bản, tui chỉ đi thăm đồng hương. Có quậy phá th́ cũng vị t́nh khách ở xa, xe hơi nào cũng chỉ có một cái lốp xơ cua, đằng này bị đâm thủng cả 4 cái th́ làm sao tui lái v́a, khổ thiệt!

Mọi người chung quanh không một lời phản ứng.

Lát sau có một cụ già trông như xă trưởng tổ dân phố bước ra, đến gần ông tư bản nạn nhân, ôn tồn xuống nước:

 

-Thôi xin ngài bớt giận. Làng này từ lâu không ai thấy xe tư bản, lại thiếu không khí tự do. Hồi đầu chỉ có một người lén tháo cái van, hít hửi chút đỉnh, rồi người thứ hai, thứ ba xin hửi ké, người kế thấy vậy cũng bắt chước. Cả xóm ai cũng thèm thuồng cái không khí tư bản phía Tây, nên rốt cuộc

 

Hưởng ứng Sát nhập

by Onggiatuoi20 on March 31st, 2008, 9:48 pm

 

Quốc hội vừa quyết định :

Tăng diện tích thành phố Hà Nội lên gấp 3,5 lần.

Trước mắt sát nhập hai tỉnh: Quảng B́nh với Hà Tĩnh, Thành lập tỉnh mới mang tên là tỉnh B́nh Tĩnh.

Tiếp theo sẽ sát nhập 3 khu vực : Đắc Lắc + Kon tum + Playcu lại thành một tỉnh lấy tên là ... 

 

Nhạc sĩ hay nhất. [chuyện thật 100%]

by chuoi non on March 25th, 2008, 7:40 pm

 

Trong một giờ dạy môn văn học, thầy giáo đang giảng về tác phẩm "ngục trung nhật kư" của Hồ chí Minh. Thầy nói:

 

- Vừa qua, một số nhà phê b́nh ở nước ta vừa chọn ra 100 bài thơ hay nhất thế kỷ. Trong đó có bài "Tết Nguyên Tiêu" của bác. Gọi là tuyển thơ nhưng thực chất là b́nh chọn các nhà thơ lớn của thế kỷ 20. Cũng như vậy, những ai là nhạc sĩ hay nhất theo ư của các em?. Tṛ Nam, mời em!

 

- Thưa thầy! Theo em nghĩ Hồ chí Minh là nhạc sĩ hay nhất của thế kỷ 20 ạ!

 

- Bác Hồ có sáng tác bản nhạc nào đâu mà em bảo rằng bác là nhạc sĩ ?!

 

- Đó! Đó mới chính là điều hay nhất đó thưa thầy!

....

Thầy giáo (hơi sững): Thôi! Em ngồi xuống đi!

 

Ghi chú: Đây là chuyện có thật 100%, CN không nêu đích danh và địa điểm để bảo vệ tính riêng tư của các nhân vật. Người thầy này thật tốt bụng chứ nếu không cậu học tṛ này đă có nguy cơ viết kiểm điểm hoặc có thể bị đuổi học rồi.

 

Dám xúc phạm nghề nghiệp hả!?

by chuoi non on March 25th, 2008, 7:22 pm

 

Trong một quán nhậu cầy tơ, đang lúc các bợm đă ngà ngà say, bàn tán đủ chuyện trên trời dưới đất. Bỗng đâu từ một bàn nọ, một gă đập bàn la to lên:

 

- Tất cả quan chức cao cấp của nhà nước chỉ là một đám thợ thiến heo!

 

Bất ngờ, một người đàn ông từ đâu xông vào đấm đá túi bụi gă vừa lên tiếng đó, mọi người nhảy lại can ngăn và hỏi:

 

- Bộ ông là cán bộ cấp cao hả?

 

-Không! Tui hành nghề thiến heo!

 

Tâm sự

by Tulip on March 6th, 2008, 11:33 pm

 

Vào những ngày trước Tết Nguyên Đán năm 1980, các hồn ma từ cơi âm được Diêm Vương cho trở về trần thế để cùng gia đ́nh đón giao thừa .

 

Sau một chuyến đi dài mệt mơi, các ông ghé vào một quán cà phê uống nước nghỉ mệt.

 

- Ông thứ nhất hỏi ông thứ hai : anh chết hồi nào mà tướng anh trông phốp pháp thế ?

 

- Ông thứ nhất trả lời: Phước cho nhà em, em chết vào năm 1970. C̣n anh, anh chết hồi nào mà sao trông anh gầy thế ?

 

- Ông thứ hai trả lời: Tôi chết vào năm 4/1975 ... Tôi xui quá anh ạ, sau 75 bà nhà tôi chẳng có thứ chi để cúng tôi, cho nên tôi mới ra nông nổi !

 

Hai ông tiếp tục tâm sự với nhau về những kỷ niệm khi c̣n sống, th́nh ĺnh có một ông nhỏ thó người, mặt mày hốc hác, ốm nhom, ốm nhách, thân ông ta hầu như chỉ có bộ da bọc lấy xương ... Hai ông nọ đều kinh ngạc đồng thời lên tiếng hỏi : "Anh ấy ơi ! Anh chết hồi nào mà sao trông anh kinh thế "

 

 -Ông ốm nhách quay qua trả lời trong sự ngạc nhiên pha chút bực ḿnh: Ơ hay cái ông nầy! Nói chi lạ chưa! Tui có chết hồi nào đâu, tui là công nhân viên nhà nước XHCN mà!

 

Văn chương ngợm XHCN: phần mềm và phần cứng

by Hainghèo on March 4th, 2008, 1:52 pm

 

Một cán ngố bước vào tiệm vi tính trên đường Trần Quang Khải, Quận Phú Nhuận nói với cô bán hàng:

 

-Cán ngố: Cô ạ! tôi thấy h́nh như phần mềm của cô không tương thích với cấu h́nh phần cứng của tôi. Khi vừa cài đặt phần mềm của cô vào ổ đĩa cứng của tôi th́ sự cố đă xảy ra. Bộ xử lư trung ương của tôi đột nhiên yếu hẳn đi rồi liệm luôn. Tôi nghĩ là cô có sẵn mầm bệnh nội trú âm thầm.

 

-Cô bán hàng: Ấy chết! anh đừng nói vậy. Phần mềm của em tốt lắm mà. Bảo đảm sạch sẽ, mọi người ai dùng qua cũng hài ḷng.

 

-Cán ngố: Không đâu, thực sự là có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Người khách trả lời.

 

-Cô bán hàng: Thế th́ lúc cài đặt anh đă kích hoạt đúng mức chưa? Anh có điều chỉnh cổng vào cho cân đối không?

 

-Cán ngố: Có chứ, tôi đă làm đầy đủ các thao tác theo tŕnh tự bài bản mà.

 

-Cô bán hàng: Thế anh có thể nào cho em xem công cụ của anh được không ?

 

Cán ta loay hoay vội đưa cái công cụ lên bàn. Cô bán hàng săm soi, nâng niu một hồi rồi nói:

 

"Em thấy phần cứng của anh đă cũ và yếu lắm rồi. Thế hệ của anh như thế này th́ làm sao mà xử lư phần mềm đời mới như chúng em chứ. Phải nâng cấp thôi anh ạ .......Anh có muốn xử dụng thêm loại công cụ tiện ích hỗ trợ thêm cho phần cứng không?"

 

-Cán ngố: Thế nó có phục hồi và tăng cường chức năng cho tôi không cô ?

 

-Cô bán hàng mỉm cười nói: có chứ anh. Nó giúp tái hồi bộ vi xử lư, tăng kích thước bộ mạch chính của phần cứng, và làm tăng tốc xung nhịp của anh nữa.

 

-Cán ngố: Vậy cô đưa ngay cái ấy cho tôi đi.

 

-Cô bán hàng: Vâng, xin anh đặt phần cứng lên đây ngay để em truyền vào nhá. Tiếc cái là bây giờ băng thông của em hẹp quá nên anh chịu khó dẫn truyền chầm chậm từng tí một. Đừng tham mà tiếp thu mạnh nhé, kẻo làm em bị nghẽn mạch, và c̣n bao nhiêu khách hàng đang chờ phía sau.

 

Theo ư chủ

by tam tang on February 29th, 2008, 10:14 am

 

Một đại gia ở Sàig̣n mua một chiếc Mercedes đời mới được trang bị với hệ thống cảm nhận lời nói!

Muốn nghe nhạc, gọi điện thoại, mở cửa, hay nổ máy chỉ cần nói là xe tự làm những việc ấy cho chủ xe!

 

Hôm đó đang lái xe trên xa lộ Biên Ḥa và thưởng thức những bản nhạc tiền chiến do Tuấn Ngọc hát! Bổng đâu một chiếc A C̣ng xẹt ngang trước đầu xe, chiếc Mercedes tự động thắng lại để tránh tai nạn! Đại gia tức giận chửi toáng lên:

 

_ Đồ du côn, đồ thiến lợn!

 

Tức th́ radio của xe đổi băng tần: "Sau đây là bài phát biểu của đồng chí Tổng Bí Thư Đảng Đỗ Mười"

 

Cùng một loài

by tam tang on February 27th, 2008, 10:46 am

 

Thấy đàn anh Việt Nam sát nhập các ban ngành và đặt ra các bộ mới nên cán bộ lănh đạo Lào cũng theo gưong cải tổ! Lănh đạo Lào muốn lập một bộ mới là "Bộ Hải Sản", cán bộ cố vấn Việt Nam khuyên ngăn hoài không được, bực quá chửi thề:

 

_ Nước chúng mày có biển đ.'.o đâu mà đ̣i lập bộ hải sản!!

 

Cán bộ đàn em cũng không vừa:

 

_ Thế nước ông chẳng lập "Bộ Văn Hoá" đó sao?

 

  • Người bạn lấy từ net gửi cho, TT đăng lên cho bà con cùng đọc !

 

Cán bộ dưới mắt nhân dân

by tam tang on February 25th, 2008, 10:45 am

 

Ba anh chàng Nam kỳ nhồi nhậu, một hồi nói tới chuyện cán bộ:

 

Anh thứ nhứt: "Cán bộ Nam kỳ tui không sợ, Bắc kỳ tui cũng không sợ. Chỉ sợ nhất mấy cán bộ... chơi kỳ."

 

Anh thứ nh́: "C̣n tui, cán bộ chống Tây tui không sợ, cán bộ chống Mỹ cũng không sợ. Chỉ sợ nhất mấy cán bộ... chống nạnh."

 

Anh thứ ba: "C̣n tui, cán bộ đầy tớ nhân dân tui không sợ, cán bộ đầy tớ Đảng tui cũng không sợ. Chỉ sợ nhất mấy cán bộ... đầy đọa tớ."

 

  • Một người bạn chôm ở net và email cho TT

 

Lời bác dạy T_T

by kiencang on February 22nd, 2008, 4:37 am

 

Đối với ngành y tế Bác có dạy : Lương y như từ mẫu .

 

Điều này được hiểu như sau :

Lương y = Lương y nguyên không tăng hoặc tăng 1 th́ vật giá tăng gấp 2, gấp 3

Từ mẫu = Từ là bỏ, mẫu là mẹ .

 

Đấy, bà con cô bác thấy trong TLH nhà ta thấy Bác có sáng suốt không ? Lương giữ y nguyên th́ không ... chết đói bỏ mẹ th́ c̣n ǵ ( T́nh h́nh hiện tại ở VN : Các cán bộ có năng lực của Nhà nước KHÔNG THAM NHŨNG, HỐI LỘ đều lần lượt phải thôi việc để tự mở ra làm chủ hoặc làm thuê cho công ty tư nhân, công ty nước ngoài để có thể kiếm chút cháo nuôi vợ nuôi con trong thời buổi mật ít ruồi nhiều , gạo châu củi quế ở VN hiện nay ).

 

 

---------

 

Vài chuyện tếu

by tam tang on September 20th, 2007, 10:07 am

 

Hỏi; Trả Lời

 

Hỏi: Ở Việt Nam có c̣n chế độ kiểm duyệt ngôn luận không?

Trả lời: Tất nhiên là không. Tiếc rằng chúng tôi không dám đi sâu hơn vào vấn đề này.

 

Hỏi: Tôi có thể vừa là một nhà tư bản, vừa vẫn là một người cộng sản tốt được không?

Trả lời: Tại sao lại không? Nhưng việc ǵ mà bạn phải khổ thế?

 

Hỏi: Là người yêu nước, tôi có thể nhận tài trợ của một ông anh họ phản động lưu vong ở nước ngoài để đóng học phí cho con tôi không?

Trả lời: Tất nhiên là không, trừ trường hợp con bạn chăm chỉ học tư tưởng Hồ Chí Minh ở trường.

 

Hỏi: Là chủ một nhà chứa, tôi có bị coi là thuộc giai cấp tư sản bóc lột không?

Trả lời: Tất nhiên là không, Marx chỉ lên án bóc lột lao động chân tay và trí óc.

 

Bua liem

by KiềuPhong on August 2nd, 2007, 10:32 pm

 

Kiến Càng đố khó quá, làm sao trả lời. Tui chỉ biết có người kia hiểu "búa liềm" như sau:

 

Ông ta thất học, rất chân chất. V́ quá chân chất nên bị dụ làm tổ "nuôi chiến sĩ" giữa ḷng địch, nghĩa là theo lối nói của chính quyền VNCH hồi đó là "chứa chấp phiến loạn cọng nô".

Sau ngày miền Nam mất, để thưởng công ông ta đă nuôi đặc công trong nhà, chính quyền CS địa phương đă phát cho ông 1 cái bằng ban khen tổ bố (chắc là để dành ăn trừ cơm những khi đói kém).

Giữa buổi lễ tổ chức trao bằng khen, gă cán bộ đại diện "thành quỹ", oops, thành ủy chỉ vào h́nh búa liềm bảo ông tuyên thệ trung thành. Ông đứng lên nh́n thẳng h́nh búa liềm rồi chỉ vào h́nh cáo già và Lenin mà dơng dạc:

-Tôi thề trung thành với đảng và nhà nước. Nếu tôi có dạ phản trắc th́ đem búa kia đập đầu tôi, lấy liềm kia mà cắt cổ tôi rồi treo lên như hai thằng tôi phạm kia ḱa  

KiềuPhong

Ban Chủ Xị

 

Đặc điểm của công chức việt nam

by tại sao on July 7th, 2007, 11:39 pm

 

Lụm được trên net .

 

1.Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc

2.Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương

3.Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống

4.Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống

5.Ai cũng sống nhưng ko ai hài ḷng

6.Ai cũng không hài ḷng nhưng ai cũng giơ tay “đồng ư”.

 

Qua loa

by tam tang on July 2nd, 2007, 7:27 pm

 

Sau khi xử LM Nguyễn Văn Lư (NVL), cán bộ CS ở Huế đưa chỉ thị cho các cán bộ cấp dưới tổ chức học tập cho nhân dân từ tỉnh, huyện, đến các xă về việc xét xử này để đễ pḥng các phần tử phản động!

 

Trong một cuộc họp nhân dân của một xă, tên bí thư chi bộ nói:

 

_ Đồng bào xem đó, đảng và nhà nước ta thật là nhân đạo! Tên NVL cấu kết với các thế lực phản động để chống phá đất nước ta, thế mà đảng ta chỉ kết tội hắn có 8 năm! Đúng ra tội hắn phải chịu tù 20 năm mới đáng! Nếu ai thấy kẻ nào như NVL th́ phải khẩn trương báo cáo để đảng kịp thời mang ra trị tội! Bây giờ đồng bào thấy ǵ về phiên xử th́ hăy phát biểu ư kiến của ḿnh cho mọi người cùng quán triệt đi!

 

Một ông lăo dơ tay xin phát biểu:

 

_ Dạ thưa cán bộ! Tui th́ chỉ nghe qua loa, rồi ṭa xử qua loa, sau đó kết tội cũng qua loa!

 

_ Ông kia! Ṭa án nhân dân xét xử mà ông dám bảo là qua loa à! Ông chưa thông hiểu chính sách của đảng và nhà nuớc ta! Bộ ông muốn chống lại đảng và nhân dân à! Ông cần phải được học tập cải tạo lại tư tưởng cho thông suốt!

 

_ Dạ thưa cán bộ! Nhà nước nói là xử công khai mà khi tui tới ṭa th́ công an không cho vào nên tui phải ngồi ngoài trời ngay dưới cái loa gắn trên cột điện! Cho nên mọi thứ tui nghe đều qua loa, rồi nghe toà xử cũng qua loa, tới phiên ṭa kết tội th́ cũng qua loa chứ có thấy cái chi mô mà phát biểu!!!!

 

 

Không có ǵ khác nhau

 

Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sang thăm Mỹ. Trở về Hà Nội, các đồng chí trong Trung ương háo hức hỏi thăm: „Thế nào, t́nh h́nh bên Mỹ có ǵ lạ không?“

 

"Lạ ǵ mà lạ, chả khác ǵ Việt Nam. Có đô-la là có tất."

 

 

Lựa chọn

 

Hai ủy viên Bộ Chính trị hội ư.

 

"Trong Đảng ta có hai phái. Một phái theo ta v́ sợ. Một phái theo ta v́ lư tưởng. Ta nên chọn phái nào?”

 

“Tất nhiên là nên chọn phái sợ. Lư tưởng th́ thay lúc nào chẳng được.”

 

st : (của stalaCu)tam tang

Lăo Làng

 

Posts: 1323

Joined: February 1st, 2006, 9:44 am

 

 

Vĩnh Biệt Sàig̣n: Ta như người đă mất tên

by beo on June 5th, 2007, 7:09 am

 

Sài G̣n hồi đó đẹp lắm Sàig̣n ơi! C̣n được gọi là Ḥn Ngọc Viễn Đông, đâu phải là chợ bán thịt sống như bi giờ! Văn chương c̣n chế ra những mỹ từ Sài Đô, Sài Thành ......đôi khi gọi là Thày g̣n hoặc X́ g̣ong cũng c̣n hay chán .

 

Mỗi mùa Xuân về trên quê hương, chúng ta lại nhớ đến địa danh Sài G̣n .

 

Sài G̣n tự nó đă đầy đủ ư nghĩa, đếch cần phải thêm thủ đô hay thành phố ǵ ráo trọi. Hai chữ Sài g̣n đă in sâu vào từng tâm hồn của dân Việt Nam mà c̣n quen thuộc với người ngoại quốc với tên gọi không có dấu "Sai gon"…… Để từ đó mọi người đều có thể viết chữ Sài G̣n dính liền lại với nhau mà không bỏ dấu "SAIGON".

 

Không biết bao nhiêu bài luận văn của các em học sinh từ tiểu học đến trung học tả về Sàig̣n; không biết bao nhiêu thi sĩ, nhạc sĩ viết về Sài gọn Sàig̣n nằm soi bóng bên ḍng sông cùng tên, thật lăng mạn và kiêu ngạo cùng tuế nguyệt .

 

Chúng ta hăy lắng đọng tâm hồn để t́m về sự mộc mạc của người Việt Nam đối với Sài G̣n thân yêu .

 

- Thưa cô đi đâu ?

- Sàig̣n.

 

- Bà ngoại đi đâu ?

- Lên Saigon

 

- Mầy từ đâu d́a ?

- Từ Sàig̣n.

 

Ai cũng thấy, một chữ Sàig̣n là đầy đủ rồi. Nhưng trong hơn 30 năm qua, Sàig̣n bị mất tên, bị thay thế bằng tên của nhân vật Hồ CHí Minh. Sàig̣n ngậm ngùi tức tửi, thổn thức với lời ca trong bài "Vĩnh Biệt Sàig̣n: Ta như người đă mất tên ..."

 

Người Cộng sản Việt Nam lấy làm hănh diện với cái gọi là thành phố Hồ Chí Minh. Cái tên nghe vừa dài vừa chói tai, lúc nào cũng phải thêm chữ "thành phố". Nếu thiếu chữ thành phố th́ nguy to. Bởi v́ kêu Hà Nội th́ ai cũng hiểu là địa danh Hà Nội, nhưng kêu Hồ Chí Minh khơi khơi th́ có khi người ta không biết kêu cái quái ǵ???

 

Bây giờ xin mời những người Cộng sản VN cùng chia sẻ có nên để tên Hồ chí Minh hay nên trả tên lại cho Sàig̣n? Nếu quư vị nhất định khu khư giữ nguyên tên Hồ Chí Minh, th́ nên cùng thưởng thức những mẫu chuyện và truyền khẩu từ người này sang người khác, từ nơi này sang nơi khác mà tạm gọi là truyền khẩu dân gian, c̣n tệ hơn XHCN = xếp hàng cả ngày; hăy xem như một cuộc trưng cầu dân ư xem có được không ?

 

1. Tệ nạn xă hội:

 

- Người ta kêu "Du đăng Saigon" nay đành sửa lại "Du đăng Hồ Chí Minh"

- Saigon ngày xưa ít thấy đĩ, bi giờ đĩ Sàig̣n nhiều quá. Vậy "Đĩ Saigon" cần đổi lại là "Đĩ Hồ Chí Minh"

- Ngày xưa ít thấy mấy thằng láu cá điếm đàng, bi giờ phải coi chừng mấy thằng điếm. Vậy "Điếm Sàig̣n" xin đổi lại là "Điếm Hồ CHí Minh"

 

2. Bi Giờ nói về Dân Gian:

 

Khi nói đến dân gian, th́ không phải như viết văn chương, chỉ nói tắt, hiểu là được. Không cần chính tả hay văn phạm.

 

- Mấy lấy vợ ở đâu ?

- Dạ, em lấy vợ Sàig̣n

"Lấy vợ Saigon" làm ơn đổi lại "Lấy vợ Hồ chí Minh" cho đúng nghĩa .

- Chị mua gà ở đâu ? "Gà Saigon" chịu khó đổi lại "Gà Hồ Chí Minh"

- Đi Sàig̣n coi chừng chó, chó Sài g̣n dữ lắm. "Chó Saig̣n" cần đổi lại "Chó Hồ chí Minh"

- "Má lên coi truyền h́nh ḱa xe đụng ghê lắm". Xe đụng chỗ nào ?

- "Xe đụng Sàig̣n"

"Xe đụng Sàig̣n" chắc chắn là "Xe đụng Hồ Chí Minh"

- Thịt chó Sàig̣n ăn ngon quớ xớ . "Thịt chó Saig̣n" hết chỗ chạy, phải nói là "Thịt chó Hồ Chí Minh"

- Đừng làm giả đồ của Pháp bị bắt đó nghe. Vỏ Paris, ruột Saigon là phạm pháp. "Vỏ Paris, ruột Saigon" là phạm pháp phải đổi lại là "Vỏ Paris, ruột Hồ chí Minh" .

- "Saigon nóng đổ mồ hôi chua lè" cần sửa lại cho chỉnh là "Hồ chí Minh đổ mồ hôi chua lè".

- "Saigon nóng muốn lột quần áo". Đổi lại thử coi: "Hồ chí Minh nóng muốn lột quần áo"

- Đi Sàig̣n phải mua "giày da Saigon". Xin đổi lại là "Giày da Hồ Chí Minh"

- Gió thổi mạnh quá nên "nhà Sàig̣n bị sập" - Trật rồi, nói lại là "nhà Hồ Chí Minh bị sập".

 

Và c̣n nhiều nhiều lắm lắm ……… !

 

Hăy cùng nhau truyền khẩu dân gian để thay thế cái gọi là "Hồ chí Minh" vào "Sài g̣n" để cả 82 triệu người dân VN có dịp thi thố tài văn chương thi phú để cả làng nhà ḿnh có những trận cười hả hê mà người ta gọi là truyện cười dân gian ấy mà ! V́

 

"Trăm năm bia đá cũng ṃn,

Ngàn năm bia miệng vẫn c̣n trơ trơ".

 

Mấy chữ "Xếp hàng cả ngày=XHCN" đă đi vào huyền sử .

 

Để người Cộng sản Việt Nam hiểu được sức mạnh của quần chúng, ai cả gan đổi tên "Sàig̣n" bi giờ phải chịu đ̣n đập lưng ông"

 

Các địa danh như Huế, Hà Nội Nha Trang, Vũng Tàu, Cần Thơ, Cà Mau ...chỉ cần nói tên là người ta hiễu được liền, đâu cần phải thêm chữ thành phố hay tỉnh ?

Vậy nói khơi khơi Hồ chí Minh là cái con khỉ khô ǵ? Cười ra nước mắt thôi mà !

 

Chú lơ xe gọi hành khách: Saigon hông? Saigon đây! Hành khách chỉ việc trả lời ngắn gọn, vẫy tay: Saigon, Saigon! Tây Balô nói không dấu c̣n hiểu được kia cà! Bi giờ đổi lại: Lơ xe gọi hành khách:

"Hồ Chí Minh hông? Hồ Chí Minh đây...."

Hành khách trả lời:

"Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh". Hông chừng trong đám khách đó có cả đảng viên CSVN.

 

Việc đổi tên Sàig̣n và cái áp đặt là Hồ Chí Minh do chính những người Cộng sản tạo ra. Nay chỉ xin một mực hết sức b́nh dân. Dzị lờ chỗ nào có chữ Sàig̣n th́ thay vào chữ Hồ Chí Minh nha. Quư bạn nghĩ sao, quư vị CSVN nghĩ sao ?

 

Người CS đă sai lầm giữa địa danh và tên nhân vật, mà cái ác nhất lại là tên của nhân vật được những người Cộng sản Việt Nam sùng bái. Cái thây ma nằm giữa Ba Đ́nh, mỗi năm phải tiêu phí biết bao nhiêu tiền của nhân dân Việt Nam để giữ lạnh? Người Cộng sản sống th́ tham nhũng, thâm lạm tài sản quốc gia. Người Cộng sản chết cũng ăn bám nhân dân Việt Nam, đó chính là cái thây ma Hồ Chí Minh. Người chết phải trở về cát bụi. Thây ma th́ phải đem chôn hay thiêu. Có một người nào đem xác chết của Hồ Chí Minh, khi về nhà không dám ngủ mà nhắm mắt lại là thấy ác mộng hay nói đúng hơn là thấy thây ma Hồ Chí Minh. Cuối cùng phải đi khám bác sĩ tâm lư. Bác sĩ sẽ khuyên: bạn đừng nghĩ tới cái xác đó nữa, cứ xem như thấy xác của một con vật nào đó, thí dụ như con gà, con cá bán ngoài chợ là được rồi .

 

Đất nước Việt Nam đă bị người Cộng sản tàn phá. Không biết bao nhiêu bút mực của các nhà văn, b́nh luận gia của rất nhiều thế hệ lên án. Người Cộng sản cần phải thức tỉnh một cách thật sự là hăy trả lại những ǵ tốt đẹp của người Việt Nam cho người Việt Nam.

 

"Cỏ cây c̣n biết hờn sông núi,

Giang sơn gấm vóc phải ngậm ngùi".

 

Sài G̣n phải được trân trọng trả lại tên cho Sài G̣n. Sài G̣n măi măi là Sài G̣n.

 

Nguyễn Tha

 

Nghe chuyện Hà Nội

by LEGROSBOBO on April 10th, 2008, 7:28 am

Có một bài viết về Hà Nội, post cho các Bạn xem

 

Lời người viết: Tôi sinh trưởng và lớn lên ở miền Trung, và có vợ người miền Bắc (Hà Nội). Nỗi ước mơ của tôi là có dịp về thăm quê vợ ở Hà nội; nhưng tiếc thay đă 38 năm kết hôn với nàng, tôi vẫn chưa đạt được ư nguyện. Nhân có anh bạn thân mới về thăm Hà Nội trở lại Hoa kỳ. Anh có đến thăm tôi, và kể chuyện về thăm Hà Nội. Tôi náo nức nghe anh kể, và trung thực thuật lại không thêm bớt, để hầu bạn đọc.

 

****

- Anh biết không. Tôi ăn mặc cốt sạch sẽ, thoải mái chứ không phải cho sang trọng, ăn diện bên ng̣ai khi đi ra phố. Tới Hà nội, tôi về ngụ tại nhà ông anh ruột tôi, chị dâu tôi người Hà nội. Anh chị tôi có chương tŕnh cho tôi đi thăm viếng Hà nội ngày hôm sau. Nhưng tôi tranh thủ thời gian, muốn đi loanh quanh gần nhà trước đă. Tắm rửa thay quần áo xong, tôi mượn chiếc xe đạp của đứa cháu đạp lẫn quẫn quanh khu phố gần nhà cho giăn gân cốt, và quan sát quanh đó xem có ǵ lạ không. Đi mấy quăng đường, tôi thấy có cái tiệm ăn bên ng̣ai để nhiều chậu hoa, cây kiểng trông hấp dẫn quá. Ṭ ṃ, tôi cẩn thận khóa xe, và bước vào tính kiếm cái ǵ ăn lót dạ. Một cô có lẽ là nhân viên nhà hàng, mặc áo dài xanh có hoa thêu nơi ngực, đứng cạnh một cậu con trai, mặc đồng phục nhà hàng. Cả hai nh́n tôi chăm chú từ đầu đến chân, cô gái bước lại gần, mặt cứ vênh lên, cất tiếng hỏi:

 

- Bác vào đây t́m ai?

- Xin lỗi, chứ đây không phải là nhà hàng ăn sao cô?

- Ờ! Nhà hàng ăn đấy, nhưng bác đi lộn chỗ rồi.

- Sao lạ vậy?

- Chúng tôi nghĩ Bác không đủ "tiêu chuẩn để phục vụ".

 

Trong ḷng tôi thấy lạ lắm nhưng cũng cố hỏi để nghe thử cô bé nói ǵ nữa. Trong bụng tôi nghĩ, không lẽ ở Việt nam hiện nay c̣n kỳ thị hơn thời nội chiến Nam Bắc ở Mỹ cách đây hơn 200 năm trước sao! Tôi nhỏ nhẹ hỏi:

 

-Xin cô vui ḷng giải thích: Tại sao tôi lại không đủ tiêu chuẩn để phục vụ?

 

Cô nhà hàng chưa kịp trả lời th́ bên phải cửa pḥng xịch mở, một người đàn ông bước ra, tay cầm xấp giấy, mặc bộ vest đen, áo sơ-mi trắng, cổ thắt nơ, để râu mép, chân mang giày da bóng láng; tiến lại chỗ tôi và hất hàm bảo:

 

- Nhà hàng nầy chỉ bán cho Việt kiều, khách Ngoại, và cán bộ nhà nước có đặt bàn trước.

 

- À! Ra là thế.

 

Không lẽ, tôi nói tôi là Việt kiều đây. Khi không lại xưng danh tánh ra làm ǵ... Người Việt trong nước hay người Việt ở nước ngoài cũng là cùng một dân tộc, một màu da, một tiếng nói mà. Sao có sự phân biệt lạ lùng như vậy. H́nh như một số người ở Hà nội bây giờ họ quan niệm Việt kiều là phải mập mạp, phương phi, trắng trẻo, bụng to, nhiều đô la, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền như quăng qua cửa sổ. Họ đâu có biết rằng ở Mỹ dù làm bất cứ một việc ǵ đi nữa, một giờ đáng một giờ, và phải làm việc hết sức ḿnh mới mong đạt được kết quả. Dù là người chủ cũng vất vả không thua ǵ công nhân. Các người trong tiệm nh́n thấy tôi gầy ốm, nước da lại đen, những ngón tay sần sùi, thô kệch, lại ăn mặc quá đơn giản, nếu không muốn nói là lôi thôi, áo bỏ ra ng̣ai, lè phè, chân mang dép Nhật cho mát, họ không muốn tiếp tôi chăng! Tôi thấy cũng không thiết ăn uống nữa, nên chào họ rồi lặng lẽ quay lưng ra cửa, tay trái vừa giơ lên vừa kéo cánh cửa để bước ra đường. Tôi loáng thoáng nghe sau lưng tiếng nói trống không; giọng đàn ông c̣n rất trẻ, có lẽ của cậu đứng gần cô gái lúc năy:

 

-Nh́n cái "thằng " đó tiền bạc đâu mà đ̣i vào đây ăn. Ăn rồi nó "lỉnh" ngay đấy. Ḿnh laị phải bận gọi công an. Tụi đó chỉ có ăn khoai th́ có! Rơ "phén" cho rồi!

 

Tôi xem như không nghe biết ǵ, và cứ bước ra chỗ để chiếc xe đạp lúc năy mà trong ḷng nghĩ ngợi lung lắm. Tôi cứ ngỡ là tôi đă đi lạc vào một xứ lạ không phải là quê hương Việt Nam ! Tôi là người Việt nam mà! Dù tôi ở Mỹ đă gần ba mươi năm rồi, nhưng những cử chỉ, những suy nghĩ, những thức ăn uống, những tập tục, tập quán hàng ngày đâu có ǵ thay đổi mấy trong tôi đâu! Cậu làm việc trong nhà hàng nói câu vừa rồi, gọi tôi bằng "thằng" tuổi tác chắc cũng nhỏ hơn cháu Út nhà tôi (31 tuổi). Tôi chán ngán bước lại chỗ để chiếc xe đạp lúc năy tính đạp xe về nhà, không đi nữa, nhưng tôi không thấy chiếc xe đạp đâu, nó không có cánh mà đă bay đi rồi! Tôi nghĩ hay là tôi lầm chỗ, chắc hồi năy ḿnh để chỗ đàng kia. Tôi vội bước qua chỗ tôi vừa nghĩ th́ gặp ngay cô bán gánh trái cây, tuổi chừng 25, 27 đang ngồi trên cái đ̣n gánh để dưới đất, hai chân xoạt ra, chàng hảng, thoải mái, nếu cô ấy mặc váy th́ thấy rơ cái quần lót, may mà cô mặc quần dài; đang móc tiền ra lẩm nhẫm đếm. Tôi bước lại gần, ôn tồn và lễ phép hỏi:

 

- Xin lỗi cô. Hồi năy trước khi vào nhà hàng tôi vừa nói, vừa lấy tay chỉ vô nhà hàng), tôi dựng chiếc xe đạp gần đây. Cô có thấy ai tới lấy không nhỉ?

 

Cô ngưng đếm, mặt cương lên, ngẩng nh́n tôi có vẻ ngạc nhiên như nh́n người từ hành tinh lạ, mắt láy nháy, miệng phát ra câu trả lời nhát gừng, giọng bực tức, đặc sệt, nặng thật khó nghe.

 

- Rơ hỏi vớ vẩn! Ai ăn không ngồi rồi ra đây ngồi gác xe cho bác phỏng! Xéo đi cho khuất mắt bà.

 

Tôi ngạc nhiên và nghĩ rằng v́ ḿnh thật thà hỏi thẳng, có thể cô ấy hiểu lầm tôi nghi ngờ ǵ chăng nên cô nổi nóng chóng như vậy. Tôi nói lời xin lỗi và tính quay đi. Cô không đáp lại, và chăm chú tiếp tục đếm bạc, xem như không có tôi c̣n đứng đấy, mồm nói đay nghiến: "Tiên sư nhà chúng bay! Bà đẻ ra con mà con tính "chũm" với bà hả. Tờ nầy hai ngàn mà con cứ căi với bà là đă trả tờ năm ngàn. Đồ thối. Quỉ có tha th́ Ma cũng bắt. Ngày mai sẽ biết tay bà."

 

Tôi quả thật không hiểu cô đang rủa ai, và nói với ai. Tiếng "chũm" nghĩa là ǵ! Tôi chán chường lặng lẽ bỏ đi, chậm răi thả bộ về nhà. Tôi đi lạc vào khu có nhiều cửa hàng bán đồ kỷ niệm cho khách du lịch, và chú ư đến một cửa hàng bên ngoài trang hoàng rất là kiểu cọ, hấp dẫn. Tôi bước vào. Cô bán hàng ăn mặc rất thời trang không thua ǵ các cô bán hàng son phấn trong các cửa tiệm Macy''s, Boadways ở Mỹ. Nét mặt thật đẹp giống như người mẫu hay tài tử xi-nê, tuổi cỡ mười chín, hai mươi. Thấy tôi, cô vội bước lại, tươi cười, vồn vă hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, êm ả, ru ngủ, dịu dàng, ngọt ngào như mía đường Quảng ngăi. Cô ta nhỏ nhẹ, thỏ thẻ: "-Chào anh! Anh cần mua ǵ để em chọn hộ."

 

Tôi nghĩ có lẽ ḿnh đă đến tuổi ngễnh ngăng nên nghe lầm chăng hay cô đang hỏi cậu thanh niên nào đang đứng gần đây. Tôi nh́n quanh quất thấy không có ai , biết là cô ta nói với ḿnh nên vờ như không nghe. Tôi cảm thấy vừa ngượng, vừa buồn cười, tuổi ḿnh chỉ c̣n hai năm nữa là tới tuổi hưu (65). Sao cô ấy gọi ḿnh bằng anh nhỉ? Bộ ḿnh c̣n trẻ lắm sao! Tôi đâu có nhuộm tóc, tôi vẫn để đầu tóc hoa râm kia mà. Tôi với lấy cái xấc tay đàn bà mân mê, săm soi, tính mua về làm quà cho bà xă Nghiệp. Cô bán hàng thấy vậy bước lại gần hơn, mùi son phấn thơm thơm dễ chịu:

 

- "Ḱa! Anh ! nào để em chọn hộ cho."

 

Cô lăng xăng giới thiệu cái nầy, món kia và cứ bảo tôi mua đi. Cô tính giá hời cho. Cuối cùng cô chọn cho tôi đươc một cái xắc tay khá đẹp và dẫn tôi đến quầy trả tiền. Cô thu ngân nơi quầy hàng nở nụ cười thật tươi, hỏi han, chào đón như người thân từ thuở nào, lâu năm không gặp. Đột nhiên cô hỏi:

 

-Anh trả tiền đô hay tiền nội.

 

Tôi ngỡ ngàng đáp: - Tiền đô! Tôi chưa có thời giờ đổi ra tiền Việt nam.

 

- Được!. Tốt lắm! Lần sau anh nhớ ghé lại cửa hàng em nhé!

 

Tôi móc ví trả tiền, và lẩm cẩm thầm nghĩ rằng sao hai cô nầy biết ḿnh là Việt kiều nên mới hỏi ḿnh trả tiền đô hay tiền nội, nhưng sao những người ở nhà hàng ăn lúc năy không nhận ra ḿnh là Việt kiều nhỉ? Trả tiền xong, tôi chào hai cô, tay cầm cái xắc tay dợm bưóc ra ng̣ai. Cô bán hàng tiễn tôi và nói cho tôi vừa đủ nghe:

 

- Cạnh đây có chỗ "Tươi Mát", xin mời anh vào thưởng thức. Chủ là bạn em.

 

- Cảm ơn cô. Tôi vừa mới uống nước giải khát xong."

 

Tôi tiếp tục bước ra ng̣ai đường liền nghe tiếng cười khúc khích lẫn tiếng nói của cô tính tiền: "Cái lăo già ấy "Liễn" rồi. Lăo ta c̣n không biết "Tươi Mát" là ǵ! Mầy tốn công mời mọc cũng vô ích thôi". Tôi thật không hiểu nổi, mới vài phút trước đây các cô rất thân mật gọi tôi bằng anh làm tôi ngượng quá, và tỏ ra vui vẻ, săn đón, chỉ có mấy phút sau thôi, họ gọi tôi là lăo già, và dùng tiếng lóng làm tôi không hiểu ǵ cả. Tôi lững thững, lếch thếch hỏi đường thả bộ về nhà, vừa bước tới cửa đă thấy anh chị tôi đứng chờ nơi đó trông vẻ nóng ruột lắm. Chị dâu tôi lo lắng :

 

-Tôi biết chú đi lạc rồi. Sao không điện thoại về nhà?

 

Tôi kể lại hết chuyện đi vào nhà hàng, chuyện mất xe đạp, gặp cô bán trái cây, cô bán hàng và cô thu ngân ở tiệm bán đồ kỷ niệm v..v…Cả nhà đều cười ḅ lăn ra, và tôi cũng thắc mắc hỏi anh chị tôi những chữ mà tôi vừa mới nghe được như: Lỉnh, Phén, Chũm, Tươi Mát, Liễn v…v…. Anh tôi giảii thích:

 

- Bây giờ dân ở đây họ chế ra nhiều tiếng lóng mới lắm. Chú ở ngọai quốc lâu năm nên không rơ đó thôi. Lỉnh là bỏ đi, lén lút đi, lẩn đi (ư muốn nói là ăn giựt không trả tiền bỏ đi) Phén là cút đi, đuổi đi, Chũm là lừa gạt hay nói dối. Tươi Mát là chơi gái. C̣n Liễn là bất lực, là liệt dương. C̣n thái độ họ đối với chú th́ cũng tùy theo đối tượng thôi. Chú tiêu xài đô-la cho thật nhiều, diện đồ cho thật kẻng th́ trước mặt họ, chú là Vua đấy. Thôi! Chúng ta vào ăn cơm nói chuyện.

 

Trong bữa ăn tôi hỏi anh tôi: - Hồi c̣n đi học, em đọc trong sách báo thấy nói, và trong thực tế cũng đă gặp, cũng đă quen những người Hà nội trước năm 75 ở Sài g̣n, và bây giờ ở Mỹ, họ thanh lịch lắm, ăn nói dịu dàng, ngọt ngào, cư xử rất là khả ái, cảm t́nh. Bạn thân em có vợ người Hà nội, chị ấy hiền lành, nhu ḿ, khuôn phép, nói năng dễ nghe lắm khác hẵn những người Hà nội mà em đă gặp hôm nay ở ng̣ai phố.

 

Anh đang vui vẻ, bỗng nét mặt chùng hẳn xuống , đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng mặt nh́n vào khoảng không, đôi mắt xa xăm, giọng buồn buồn anh trả lời:

 

- Ấy là những người Hà nội trước năm 1954 đó chú. Sau hiệp định Geneve tháng 7 năm 1954, một số lớn họ đă di cư vào Nam , một số quá văng hoặc v́ sinh kế hay v́ lư do ǵ đó họ đă đi ra khỏi Hà nội từ lâu rồi. Hà nội bây giờ chỉ c̣n lại một số ít người như xưa thôi. Đa số những người Hà nội giờ đây là từ các tỉnh, các vùng quê về lập nghiệp đó chú ạ. Số c̣n lại là cán bộ các cấp từ các nơi đổi về.

 

Anh tôi không nói ǵ nữa, đứng dậy nói lời xin lỗi mọi người, là đă dùng bữa xong, và bước vào nhà trong. Anh tôi đi rồi, chị dâu tôi lên tiếng nói:

 

- Biết bao giờ ḿnh có lại được những người Hà nội năm xưa… chú nhỉ!

 

Nguyễn Hữu Thời

LEGROSBOBO