Cười XHCN (Xạo Hết Chỗ Nói) 

     Cười Chống Cộng

 

BA con ma

Ba con vẹt 

Bác sĩ kiểu Nga Sô:

Bị tuyên truyền

Cán bộ qua Mỹ

Chưởi Đồng

Có lương Tâm

Con két biết hát

Cứng Ḷng Tin

Đèo Ngang  (mới)

Di chúc

Điện Thoại liên lạc với địa ngục  (new)

Đỉnh Cao trí tuệ

Hồ dán keo

Hoàn toàn ngược lại

HC Tịch chôm chỉa thơ văn

Hơi Trễ

Khải đờ mờ

Khaỉ và Bush

Máy bắt trộm  (new)

Môn thi đấu mới  (new)

Muốn Sống Lâu

Ngọc Hoàng cũng khóc  (mới)

Ngôn ngữ mới

Nhà tù Cộng sản

Ôi đỉnh cao!

Thuốc bổ B6

Thương Binh

Thượng Tế không chờ đưọc

Tiên sư cha bác hồ

Tiền là sức bật

Trùm Mafia HCM

Tự phê

 

 

Con két biết hát

Nhà kia có một con két, lâu lâu nó lại nói:


-“Đả đảo cộng sản, đả đảo cộng sản.”

 

Thế là tiếng tăm của con két đến tai cán bộ, công an.

Ngày nọ, công an sắc phục, thường phục kéo tới vây quanh nhà có con két để bắt nó và cả chủ nhà có con két.

 

Khi con két thấy cán bộ tới, nó hát nói lăng qua chuyện khác. Cán bộ thay nhau chọc cho nó nói. Cho dù chưởi rủa nó, lấy cây chọc cho nó tức nhưng nó vẫn nguưt xéo chứ không hề chưởi lại ǵ cả. Suy nghĩ hết cách; tức quá, công an trưởng mới gài độ nó bằng cách lặp lại câu nó thường nói vừa đủ nghe:

 

- “ê- Đả đảo cộng sản…. Đả đảo cộng sản… ”

 

Con két liền hát:

- “Đó là lời Chúa”

 

 

 VC t́m nghề cho vẹm con

 

Trong một gia đ́nh cán bộ Vẹm có 3 đứa con, cán bố thời nay cũng học đ̣i những phưong pháp thực nghiệm để t́m cho con ḿnh một nghề nghiệp thích hợp với khả năng của chúng nhưng vẫn chưa biết cách nào th́ cán cái không biết học đưọc ở đâu cái tâm lư vặt nên ra mặt phán:

- Thằng lớn, tính ngang ngạnh ngỗ nghịch hay ăn hiếp chúng bạn cho đi học làm công an th́ chắc sẽ mau thăng quan tiến chức.

- Thằng em kế; ai nói ǵ cũng ừ, lại có tật ngủ gật nên chạy cho nó cái chân đại biểu quốc hội XHCN. Thằng này mà vào được QH th́ hắn sẽ được ḷng đảng mà vinh thân.

- C̣n thằng út th́ tham lam ai cho ǵ cũng không bao giờ vừa ḷng nên  chẳng bao giờ nói tiếng cám ơn. À thằng này mà vào làm "hải quan" phi trường th́ đúng năng khiếu.

Thượng tế không chờ được

Bush, Putin, Hồ Cẩm Đào, và Nông Đức Mạnh được Thượng đế đồng ư tiếp qua điện thoại.
Thượng đế: “Ta cho phép mỗi người đặt một câu hỏi bức xúc nhất. Một câu thôi đấy.”
Bush: “Xin Thượng đế cho con biết, bao giờ nước Mĩ mới lành hội chứng Việt Nam?”
Thượng đế: “60 năm nữa”.
Bush: “Ô, lâu quá. Lúc ấy con đă hết nhiệm ḱ rồi.”
Putin: „Thượng đế, theo ông th́ bao giờ nước Nga hết mọi khủng hoảng?”
Thượng đế: “75 năm nữa”.
Putin: “Ô, lâu quá. Lúc ấy tôi đă hết nhiệm ḱ rồi.”
Hồ Cẩm Đào: “Thế bao giờ th́ Trung Quốc bá chủ hoàn cầu?”
Thượng đế: “100 năm nữa”.
Hồ Cẩm Đào: “Ô, lâu quá. Lúc ấy bản chức đă hết nhiệm ḱ rồi.”
Nông Đức Mạnh: “Thưa Thượng đế, xin đồng chí cho biết bao giờ th́ Việt
Nam xây dựng xong chủ nghĩa xă hội?”
Thượng đế: “Ô, lúc ấy th́ ta đă hết nhiệm ḱ rồi”.


talacu
(tieulam.com)

 

CỨNG L̉NG TIN

Một ủy viên Bộ Chính Trị đi xuống vùng quê thị sát t́nh h́nh. Xe của cán bộ này chẳng may bị lật xuống hố. Khi công an và đội cứu hộ tới hiện trường th́ thấy một bác nông dân đứng chờ ở đó, nhưng không thấy cán bộ đâu cả. Đại úy công an hỏi bác nông dân:

- Ông có chứng kiến việc ǵ xảy ra chứ?
- Dạ có
- Vậy ông tên ǵ?
- Ở đây người ta kêu tui là Chú Hai Già
- Vậy ông hăy kể cho tôi nghe câu chuyện ra sao
- Dạ được chớ. Lúc tui thấy xe bị lật, tui liền chạy tới coi có giúp ǵ được không. Tui hỏi "có ai c̣n sống không. Anh tài xế th́ im ru, c̣n ông cán bộ kia th́ trả lời là ổng c̣n sống. Nhưng mà tui nghĩ mấy ông cán bộ lớn mà nói th́, bà mẹ nó, ai mà tin cho nổi. Dzị là tui mới đem cả hai người đi chôn luôn

 Thầy boí mù (tieulam.com)

Muốn sống lâu 

Bảy Búa (BB) cảm thấy khó chịu nên tới gặp BS KP để được khám bệnh! Sau khi khám BS KP cho biết BB bị ung thư óc và chỉ c̣n sống được một năm nữa thôi! BB kinh hoàng xin KP chỉ cho hắn biết những ǵ nên làm!

 

_ Điều mà anh nên làm là trở về VN rồi ra giữa đường đứng chửi đảng và Bác cho đă miệng đi!

_ Làm như vậy giúp tui bớt bịnh hả BS!?

_ Không! Làm như vậy th́ anh sẽ được đảng cho vào trại cải tạo!

_ Bộ trong trại cải tạo sẽ giúp tui sống lâu hơn phải không BS!?

_ Không! Quảng đời một năm c̣n lại của anh trong trại cải tạo sẽ làm anh thấy như là muôn đời đó!

 

Tam Tang (tieulam.com)

 

Hơi trễ

Bill Clinton và Bin Laden chết cùng ngày, nhưng v́ giấy tờ lộn xộn nên họ bị gửi đi lộn chổ! Bill lên Thiên Đàng c̣n Bin Ladin xuống Địa Ngục!

Hai ngày sau họ sắp xếp lại giấy tờ và thấy sự sai sót nên cho hai người đổi chổ! Bin Laden leo lên bên này thang cuốn (escalator) lên Thiên Đàng c̣n bên kia Bill Clinton xuống Hỏa Ngục!

Hai người gặp nhau ở giữa đường! Bill hỏi:

_ Dưới đó có tệ lắm không??

_ Không tệ lắm, chỉ hơi nóng và ồn ào thôi! Ta vui mừng v́ đang trên đường lên Thiên Đàng đây! Có một điều mà ta hằng mong đợi ở trên đó suốt đời ta!

_ Điều ǵ vậy!?

_ Trước khi ta chết, Thượng Đế cho ta biết là Ngài chỉ c̣n 21 trinh nữ cuối cùng ở trển và Ngài hứa giữ họ cho ta để làm phần thưởng!

Bill Clinton lắc đầu và rướn người qua phía Bin Ladin rồi nói nhỏ vào tai hắn:

_ Hơi trể rồi bạn ơi!

Tam Tang

Thương binh

Hai người đàn ông tuổi độ 60 đi ngược hướng nhau trên đường phố Hà Nội! Khi đi cả hai đều kéo lê chân phải trên hè phố!
Khi đối diện nhau, một ông nh́n ra ông kia vẻ hiểu biết và thông cảm rồi hănh diện chỉ vào chân ḿnh nói:
_ Đường ṃn HCM, năm 1969! C̣n đồng chí!?
Ông kia chỏ ngược ngón tay cái về phía sau lưng ḿnh nói:
_ Cứt chó! 20 thước phía đằng kia!

Tam Tang

 

 Nhà tù Cộng sản

Tù nhân A: - Anh bị giam bao lâu rồi?
Tù nhân B: - Khỏang 10 năm.
Tù nhân A: - Thế anh bị tội ǵ?
Tù nhân B: - Chẳng có tội ǵ cả.
Tù nhân A: - Không có lẽ, họ đổi luật, thông thường không có tội ǵ th́ chỉ có 7 năm thôi mà.

  Bác sĩ kiểu Nga Sô:

Một ông bác sĩ từ miền Bắc vô được cử làm Giám Đốc một Bệnh Viện nọ. Một hôm quan đốc ta thả bộ xuống sân và đến gần một lao công hỏi chuyện:

- Này Ông, ông làm công việc này bao lâu rồi?

- Thưa Ông Giám Đốc, tôi làm công việc quét dọn này từ ngày xây bệnh viện này, ít ra cũng gần được 25 năm đấy.

Ông bác sĩ Giám Đốc giơ tay lên trời:

- Thế tại sao người ta chưa phong cho ông bằng bác sĩ à!

Ôi đỉnh cao!

Có một cán bộ mới vào miền Nam, lại được làm hải quan, có tiền rủng rỉnh nên tập đ̣i học làm sang, đi đâu cũng dẫn theo con chó. Con chó yếu như sên lại ham chơi nên cán ngố cứ phải ra sức kéo hoài nó mới chịu đi. Một hôm gặp đám phu lục lộ đang đun nồi dầu hắc sôi sùng sục, cán bộ hách dịch hỏi:

- Các chú mày nấu ǵ mà đen ng̣m vậy?

- Ồ thứ này, chúng tôi dùng để trát vào đít thuyền cho nó chạy nhanh hơn ấy mà.

- Vậy th́ tốt quá, con chó của tớ nó đi chậm lắm, các chú làm ơn trét vào đít nó một tí cho đi nhanh được không?

- Mấy ông phu lục lộ nín cười trong bụng, dùng cọ quét vào đít con chó một phát. Thế là con chó bị phỏng đít, phóng ba chân bốn cẳng chạy như tên bắn, sủa la oải oải. Cán bộ chạy theo không kịp, bèn quay lại chỗ phu lục lộ, tụt ngay quần xuống, trật mông ra nói:

- Ề, mấy chú làm ơn quẹt cho tớ một ít để tớ đuổi theo con chó của tớ, chứ nó chạy nhanh quá.

- Phu lục lộ có dịp trả thù cán bộ hỗn xược, bèn quẹt ngay vào mông cán bộ một cục nhựa đường. Cán bộ đau quá nhảy cẩng lên và dzọt chạy như bay miệng la ơi ới.

Thuốc bổ B6

Hồi VNCH mất vào tay Cộng Sản, th́ các nhà thương đều có các bác sĩ miền Bắc làm chủ tiệm hết. Một hôm cô y tá hớt hả vào nói với ông bác sĩ :

- Dạo này tụi ngụy không hiểu tại sao không gửi thuốc tư bản về nữa, đồng chí bác sĩ ơi, mà tôi có một bệnh nhân cần phải uông gấp thuốc B6. Tôi xem lại tủ thuốc th́ chỉ c̣n vài ống B2 và B12 thôi mà chả c̣n ống B6 nào hết, bác sĩ tính sao.

- Ồ dễ ợt, Cô cứ đem cưa ớng B12 ra làm đôi là ḿnh có 2 ống B6 rồi, c̣n ǵ nữa mà lo, c̣n không th́ cho uống 3 ống B2.

http://www.vnfa.com/fl/un_cuoi1.html

 

Đỉnh cao trí tuệ  (Hai Nghèo, tieulamhoi.com)

Có 1 du khách nguời Australia sang VN du lịch. Tới Saigon ông ta mới kêu 1 anh Xích Lô chở anh ta đi tham quan thành phố. Vị du khách rất thú vị v́ anh Xích Lô nói tiếng Anh rất lưu loát.
Đi đến bất cứ chỗ nào th́ anh Xích Lô cũng giảng giải rơ
ràng lịch sử nguồn gốc cuả điạ điểm đó . Ông DK rất ngạc nhiên với kiến thức uyên bác cuả anh XL nàỵ

- Này, xin cho hỏi anh học tới lớp mấy rồi mà uyên bác quá vậy?

- Thưa ông, tôi đă học xong đại học rồị V́ thất nghiệp
nên đành chọn nghề đạp xích lô

- Truớc đây tôi nghe nói Cong san Vietnam là "đỉnh cao trí tuệ của loài nguời" mà tôi không có tin. Đến hôm nay th́ tôi mới sáng mắt rạ Một người đạp xích lô phải có bằng đại học, chắc tổng bí thư và chủ tịch nuớc phải có bằng đại đại đại tiến sĩ ấy chứ nhỉ !

- Dạ không! Mấy ông ấy chỉ học tới lớp 3!!!!

BỊ TUYÊN TRUYỀN

Đến khi không sống nổi nữa HCM chết (dù rất muốn sống để coi đám đàn em đưa đất nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến ...cà nhắc lên xă hội chủ nghĩa) . Hồn Hồ vất vưỡng đó đây, t́nh cờ đi ngang qua cổng thiên đàng, tự nhủ "chết thằng tây nào", Hồ tấp đại vô.

-Thánh Phê Rô: Mày là ai, sao mặt mũi hung ác gớm.

-HCM: Dạ con là HCM kính yêu của VN ạ.

-Thánh Phê Rô:  Nghe cái tên lạ qúa. Mày đợi tí ta coi lại sổ nhe.

-HCM: Dạ, Xin ngài coi lại giùm cho.

-Thánh Phê Rô:

Không có tên mày. Chắc mày trong diện xuống hỏa ngục. Mày thử xuống đó xem.

-HCM:

Chắc có lầm lẫn. Lúc c̣n sống con đă tạo biết bao công đức cho dân tộc. Xin ngài vào bẩm báo với Đức Chúa Trời giúp ạ.

-Thánh Phê Rô:

Nh́n cái mặt đáng ngại của mày ta nghi qúa. Nhưng thôi để ta vào hỏi Đức Chúa Trời xem có lầm lẫn không. Mày đợi đây nhé.

HCM: Dạ

5 phút sau tại văn pḥng Đức Chúa Trời.

-Thánh Phê Rô:

      Thưa Đức Chúa Trời. Có người muốn vào Thiên đàng nhưng không có tên trong sổ. Nó bảo chắc có lầm lẫn, bởi v́ nó đă tạo biết bao công đức cho dân tộc VN.

-Đức Chúa Trời:

       Nó tên ǵ vậy con?

-Thánh Phê Rô:

      Dạ nó bảo nó là HCM ạ

-Đức Chúa Trời:

Thôi, thôi, thôi. Con ra đuổi cái thằng đó đi ngay đi. Cẩn thận nhe, thằng đó tuyên truyền giữ lắm đó!

5 phút sau tại văn pḥng Đức Chúa Trời

-Đức Chúa Trời:

    Con đuổi cái thằng HCM đó đi chưa con?

-Thánh Phê Rô:

    Thưa đồng chí, nó không chịu đi ạ.

 

3 CON MA

Có 3 con ma trẻ, trạc tuổi nhau đến gặp Thượng Đế (TĐ) chờ Ngài phán xét.

TĐ hỏi ma thứ nhất :- Con dân xứ nào ?. Bao nhiêu tuổi ?. Cha mẹ làm ǵ ?. Nghề nghiệp của con?. Tại sao con chết ?.

Ma Mỹ rung rung đáp :- Dạ, con người Mỹ. Tuổi 20. Ba con là bác sĩ. Con là sinh viên. Chết v́ vui chơi quá độ.

TĐ :- Thế à!. V́ con chưa từng nếm mùi đau khổ nên con phải xuống ḷ luyện ngục 100 năm. Đi ngay!.

Ma Mỹ thui thủi bước ra.

TĐ gọi ma thứ nh́ vào tŕnh diện, Ngài hỏi :

- Con dân xứ nào ?. Bao nhiêu tuổi ?. Cha mẹ làm ǵ ?. Nghề nghiệp của con?. Tại sao con chết ?.

Ma thứ nh́ cũng rung rung đáp :- Dạ, con người Nga. Tuổi 20. Cha là lính. Con cũng làm lính. Tử trận tại Chesnia.

TĐ bùi ngùi phán :- Tội cho con, nhưng v́ tuổi nhỏ con đă đau khổ 10 năm sống trong xă hội chủ nghĩa nên ta cho con 50 năm xuống ḷ luyện ngục. Thôi đi đi con.

Ma Nga cũng bùi ngùi đi ra.

TĐ gọi ma thứ ba vào, Ngài hỏi :

- Con dân xứ nào ?. Bao nhiêu tuổi ?. Cha mẹ làm ǵ ?. Nghề nghiệp của con?. Tại sao con chết ?.

Ma thứ ba rung rung đáp :

- Dạ, con người Việt Nam. 20 tuổi. Cha con là lính Cộng Ḥa. Con đạp xích lô ...

Chưa kịp khai hết th́ TĐ chạy xuống ôm ma VN vừa khóc vừa nói :

- Tội con tôi cả đời sống trong hỏa ngục đau khổ.... Thôi hăy vào nước thiên đàng cùng Cha.

 

HCM: TÊN TRÙM MAFIA

 

Một người Sài G̣n vừa bị công an tống giam vào ngục. Trong lúc anh đang ngơ ngác th́ các người tù khác vây quanh anh và hỏi :

- Tại sao anh bị vào tù ?

- Tôi là nhân viên bán hàng ở 1 tiệm sách và bị tù về tội đă bày trong tủ kính chân dung tổng bí thư Đỗ 10.

- Như vậy có ǵ đáng bị tù đâu ? Ngưỡng mộ lănh tụ là tốt sao lại bị tù ?

- Tại tôi vô t́nh đặt dưới chân dung tổng bí thư Đỗ Mười cuốn "Thằng Ngốc" của Dostoevski.

- Tại sao anh không làm kiểm điểm và xin lỗi, rồi dẹp cuốn "Thằng Ngốc" đó đi.

- Tôi đă làm như thế và thay vào đó bư'c ảnh chụp tổng bí thư và vợ cùng các con ông ấy.

- Như vậy càng quí chớ có tội t́nh ǵ đâu ?

- nhưng kỳ này tôi lại sơ ư đặt dưới bức h́nh đó cuốn sách "Gia Đ́nh Bất Hạnh".

- Rồi sau đó ra sao ?

- Công an đến cảnh cáo tôi; tôi dẹp cuốn sách đó ngay và thay bằng bứ'c h́nh của toàn bộ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam .

- Lần này anh có đặt phía dưới cái ǵ không ?

- Có mới chết chứ! Tôi lại sơ ư để cuốn "Alibaba và 40 tên cướp" dưới bức h́nh của toàn bô. Chính Trị của đảng cộng sản Việt Nam.

- Thê nên , anh bị họ đưa vào đây ?

- Chưa, sau khi đút lót ít tiền , tôi được bỏ qua và lần này tôi để h́nh "bác Hồ" vào đó.

- Thế th́ tuyệt quá. Vậy tại sao anh c̣n bị đưa

vào đây ?

- V́ sơ ư, tôi đă để quên cuốn sách "Tên Trùm Mafia" dưới chân dung bác Hồ .

 

HỒ DÁN KEO         From: FOPHOAN

 

Lúc bác Hồ c̣n sống, bác ra lệnh phải cho phát hành tem có h́nh bác. (Tiên sư bác, bác mê bác quá!). Bác c̣n ra lệnh phải sử dụng giấy tốt nhất. Keo cũng phải dùng loại tốt nhất để tem không bi tróc ra khỏi b́ thư . Bưu Điện nhà nước cho phát hành ngay con tem có h́nh "Bác Hồ vĩ đại" trên loại giấy tốt nhất, mặt sau lưng có tráng keo tốt nhất.

Vài ngày sau, bác cho gọi cán bộ phụ trách Bưu Điện lên, Bác hỏi:

- Thế nào? Cậu đă cho phát hành tem h́nh Bác chưa ?

Cán bộ: - Thưa Bác, rồi ạ!

Bác: - Thế cậu dùng giấy tốt nhất?

Cán bộ: - Vâng ạ

Bác: - Keo cũng loại tốt nhất chứ?

Cán bộ: - Vâng, thưa Bác, chúng cháu cho dùng loại keo nhập khẩu, hiệu con bù tọt.

Bác: - Chắc là nhân dân thích tem ấy lắm phải  không ?

Cán bộ: - Vâng thưa Bác, nhưng ....

Bác: - Nhưng là sao, nói mau !

Cán bộ: - Thưa Bác có nhiều b́ thư bị tróc mất tem.

Bác: - Thế cậu bảo tôi là đă dùng loại keo tốt nhất cơ mà!

Cán bộ: - Thưa Bác, chúng cháu có cho công an điều  tra th́ mới biết rằng, nhân dân nhổ nước miếng mặt bên kia, nên tem không dính vào phong b́.

 

NGÔN NGỮ MỚI

Một cán bộ gái lớ ngớ từ Hà Lội vào Sè G̣ng (Sài G̣n), trước tham quan, sau mua sắm. Đứng lóng ngóng tại chợ Bến Thành một lúc, bị 1 tên vô lại giựt bóp tiền, chạy mất.

Cán cái tru tréo ầm ĩ :

- Bớ người ta ! Ăn cắp ! Bắt thằng ăn cắp !

Thấy mọi người chung quanh không có vẻ hưởng ư'ng, cán gái càng gào to hơn :

- Ăn cướp ! Công an đâu, bắt thằng ngụy ăn cướp !

Thấy cán gái gào măi đến khan cổ, 1 cụ bà lại bước đến gần bảo :

- Này , khẽ chứ ! Dưới chế đô. Xếp Hàng Cả Ngày nàm ǵ có trộm cướp, chị định bêu riếu để bọn đế quốc nó cười cho đấy à !

Cán cái uất ư'c :

- Sao nại không, cướp ló vừa giật mất ví tiền của tôi đây lày, kêu khản cổ chả ai tiếp đây lày !

Cụ bà gật gù, hiểu ra :

- À ra thế ! Thế th́ chị phải báo động thế lày :

"Tiếp thu ! Nàng nước ơi, chúng ló tiếp thu và quản ní cái ví tiền của tôi rồi !".

 

TIỀN là sức bật

 

Một du khách Ngoại Quốc qua thăm Hà Nội, Ông ta muốn đi thăm tất cả những nơi nổi tiếng nhất.

Ông ta tới nhà hàng sang trọng nhất Hà Nội.

Người hầu bàn bảo ông:

- Thưa ông, nhà hàng hết chỗ trống rồi !

- Thế anh làm ơn cho tôi đặt cọc 3 bàn, nhưng tôi chỉ cần 1 bàn và một ghế thôi, hai bàn kia anh có quyền xử dụng tùy ư!

Ngay tức khắc, người hầu bàn t́m ra chỗ ngồi cho ông khách hào phóng.

Sau khi thưởng thức một bữa ăn thịnh soạn,có bồi bàn đứng hầu, ông khách quyết định đi xem buổi tŕnh diễn của đoàn ca múa Trung Ương có tiếng ở VN.

Tới trước của rạp,người gác của nói:

- Thưa ông, hội trường đă hết chỗ!

- Thế anh cho tôi mua mựi vé, tôi chỉ xài một, c̣n chín cái anh muốn làm ǵ th́ làm .

Đúng một phút sau, ông khách có ngay một chỗ ngồi tốt nhất trong rạp. Văn hát, ông khách đi tới Ba Đ́nh để vào thăm lăng Hồ chí Minh. Trướcc lăng, một hàng dài cả trăm người đang phải nối đuôi nhau chờ đợi .

Ông khách nói với đám Công an:

- Thời gian tôi ở đây rất ngắn, các anh có cách nào giúp tôi vào thăm lăng mà khỏi xếp hàng không ?

- Xin lỗi ông, rất tiếc, ông phải xếp hàng như mọi người khác.

Ông khách mỉm cười rồi nói:

- Nếu đă vậy th́ trong khi chờ đợi, tôi xin mời các anh cùng uống với tôi một ít rượu ngoại quốc.

Nói xong, ông khách lôi trong túi ra năm sáu chai Walker, đưa cho mỗi công an một chai.

Nhận rượu xong, đám công an vồn vă nói:

- Thưa ông, bây giờ ông muốn vào thăm lăng "Bác",hay ông muốn chúng tôi bưng "Bác" ra đây cho ông thăm !!!

 

Hồ Chủ Tịt chôm chĩa thơ văn

Già Hồ có tật hay chôm chỉa, đạo thơ trộm văn của người ta, cho nên những câu nói trứ danh của người khác, bác không ngại ngần mà lấy làm của ḿnh. Như câu nói trồng cây trồng người của Quản Trọng.

Bác lấy câu đó làm của ḿnh, đàn em th́ vẫn cứ ca ngợi rằng bác đă nói :

"Một năm trồng lúa, 10 năm trồng cây, 100 năm trồng người."

Thi sĩ Hà Huyền Chi đă cười vào mặt bác về cái "ăn tục nói phét" trên của bác một cách chính xác và duyên dáng dí dơm :

Mười năm bác đảng trồng cây

Những rừng danh mộc mỗi ngày hiếm hoi

Trăm năm bác đảng trồng người

Khỉ tŕnh phương án, đười ươi giảng bài."

 

Trích "Nụ cườii đỏ"

của Bàng Nhân

 

Anh cán bộ miền nam vượt biên bịt bắt giải lên tŕnh diện tên công an đảng viên :

- Tại sao đất nước hoà b́nh độc lập rồi , anh không ở lại để tiếp tục phục vụ. Cho đảng và nhà nuớc mà lại chạy theo bọn Mỹ Nguỵ phản bội lại dân tộc chứ ?

Anh cán bộ : - dạ thưa DC, em rượt theo tụi nó để giải phóng luôn bọn Mỹ đó !

Tên Công An : - anh nói nghe được đấy, nhưng để nắm chắc phần thắng lần sau nhớ rủ tớ theo !

Anh cán bộ : - xin vâng ...

Khoảng chừng 5 năm sau anh cán bộ đến nhà riêng cuả tên công an ở Washington D.C. thăm :

- thưa anh ,mang theo vợ Con tùm lum đầy đàn đầy đống như vầy th́ làm sao mà đánh vớiđấm ?

Tên công an :

- chú mày không biết đấy chứ , khi qua đây một thờI gian tớ thấy tụi Mỹ nó đông quá nên xin thêm tiếp viện đấy !

 

 TIÊN SƯ CHA .....

 Một buổi sáng nọ, khi mọi người bắt đầu ra đường th́ thấy nhiều người tụ tập trước một bức tường cao. Trên đó có vẽ 4 bức h́nh từ trái qua phải: H́nh ông tiên, h́nh ông sư, h́nh ông cha, sau cùng là h́nh bác Hồ.

Mỗi người một ư, kẻ khen người chê nét kỹ thuật mỹ thuật của bức họa. Có một ít kẻ ṭ ṃ muốn biết ư nghĩa, đề tài của bức họa nhưng họ đều không hiểu nên hỏi nhau....Một người trí thức mỉm cười và nói nhỏ vào tai nhau đừng nh́n bức họa, hăy viết ngay vào tay từ trái qua phải tên các vị rất vắn tắt th́ hiểu ngay tâm ư của họa sĩ.

DI CHÚC

Lúc Minh râu (Ho Chi Minh) đang ngaơp ngaơp th́ bộ chính trị mới triêụ tập 1 cuộc họp khẩn cấp để bàn xem nên chôn cất tên đầu đảng khát máu này như thế nàọ Có đồng chí cho ư kiên là nên đem mang chôn, có dc th́ cho rằng nên táng xuống biển. C̣n dc kia th́ laị nói rằng nên mang thiêu.

Đang ngắc ngoái nghe vậy tức quá Minh râu nhỏm dậy quát lên rằng:

- ĐM! Đem uớp chứ không có thiêu! Thằng nào bảo thiêu đấy. Thiêu Thiêu Thiêu cái con c.. tao này!

Nói xong Minh râu lăn quay ra chết ngắc. Bộ chính trị tuởng đó là di chúc nên cái xác hắn th́ đem ướp, c̣n con c.. cuả Minh râu th́ cứ thế mà thiêu mất tiêu!

TỰ PHÊ (CHXHCNVN->VN)107

Trong một chi bộ 20 Đảng viên, trên tường th́ treo h́nh Karl Marx, Lenin, phía dưới một chút là h́nh Hồ Chí Minh, bí thư chi bộ lên tiếng:

- Chào các đồng chí, hôm này chúng ta họp lại để nhất trí tiếp thu công văn từ đồng chí tổng bí thư Lê Khả Phiêu, kêu gọi làm trong sạch đảng, chống tham ô và nhũng lạm quyền thế qua chính sách phê và tự phê.

Giọng khàn khàn, anh bí thư chi bộ tiếp:

- Đồng chí I. xin đồng chí tự phê trước

Anh I giọng run run, ra điều như đă ăn năn hối lỗi:

- Dạ thưa đồng chí bí thư, lương em chỉ có 400 một tháng, th́ các đồng chí biết tiền đâu em có nhà lầu và xe hơi Mazda ... chẳng dấu ǵ các đồng chí, em thường hay nhận tiền bồi dưỡng từ Việt kiều, nay em xin cúi đầu nhận tội, và xin đảng tha thứ

- Rất tốt, đồng chí I đă ăn năn hối lỗi, th́ chắc chắn đảng sẽ tha thứ, đảng ta chỉ trừng trị những tên ngoan cố, những tên biết lỗi mà không nhận lỗi.

Rồi anh bí thư tiếp:

- Bây giờ đến đồng chí Tờ, xin đồng chí tự phê

- Dạ thưa đồng chí bí thư, em th́ làm cảnh sát giao thông, lương em chỉ có 300 một tháng, th́ các đồng chí dư biết ở đâu em có xe cup đèn vuông, rồi c̣n ti vi, đầu máy .. Số là em thấy xe nào đắt tiền th́ em hay chận lại phạt, và rồi em cũng được tiền bồi dưỡng, nay em cũng xin cúi đầu nhận tội và xin đảng tha thứ

- Tốt, tốt, đồng chí Tờ đă ăn năn hối lỗi, th́ chắc chắn đảng sẽ tha thứ, đảng ta chỉ trừng trị những tên ngoan cố, những tên biết lỗi mà không nhận lỗi

Thế là 17 đảng viên kế tiếp đều tự phê một cách thành thật, nghiêm chỉnh, ai cũng nhận lỗi là đă lợi dụng quyền hành để nhận tiền bồi dưỡng của đồng bào, duy chỉ có bí thư chi bộ th́ phê b́nh như sau:

- Tôi có lời khen đến tất cả các đồng chí đă can đảm nhận tội tham ô, nhũng lạm quyền hành đối với nhân dân, v́ lợi ích của toàn dân, v́ lợi ích của trăm năm trồng người, tôi thay mặt đảng xin khoan hồng những tội trạng của các đồng chí. Riêng cá nhân tôi, liêm khiết, chính trực, tôi có 3 căn nhà, 1 xe Mercedes là không phải từ đồng tiền bồi dưỡng của nhân dân, mà từ tiền qùa cáp của các đồng chí đă tự động thương t́nh gởi biếu, và tôi nghĩ đó là đồng tiền lương thiện, hợp lư,và được luật pháp CHXHCNVN bảo đảm, nó cũng giống như đồng tiền của một công ty Nam Hàn gởi biếu đồng chí cựu tổng bí thư Đỗ Mười vậy

Ngày 21 tháng 5 năm 1999 Mylinhng@aol.com
(Yêu cầu phổ biến)

N THẲNG

Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam, cả đám cán ngố vietcong được chỉ thị cấp trên đi họp gấp về cái xă hội văn minh phong phú đi trước của Miền Nam, v́ theo cấp trên chỉ thị là: "chúng ta phải ra sức học tập những thành ngữ và những từ văn nói của Miền Nam, nếu không sẽ bị Người Miền Nam chê các đồng chí bị quê với bác và mang tiếng là đỉnh cao trí tuệ mà lại không biết con khỉ ǵ đấy!".
Tại lớp học đầu tiên gồm có các loại cán ngố, cán đực và cán cái đang bù lu bù loa bàn tán ồn ào như cái chợ trời. Bỗng cán ngố thầy đứng trên bục giảng sổ một hơi thao thao bất tuyệt như con vẹt:
"Các đồng chí phải nên hiểu rơ những câu nói của Người Miền Nam, nó rất đa dạng và đa nghĩa, mà chúng ta cần "khẩn chương" tiếp thu, trước khi bị họ nói lái, nói móc các đồng chí. Ví dụ như Người Miền Nam họ nói "cà phê fin" th́ các đồng chí phải hiểu nó là "cái nồi ngồi trên cái cốc" mà bác hồ đă dạy. Và trong Miền Nam họ gọi cái mà tự động lên thẳng là Trực Thăng, mà cái này rất quư hiếm và đảng kính yêu chúng ta không có, trong này mới có thôi"
Bỗng có tiếng the thé của một cán cái ngồi hàng sau chót giơ tay đ̣i phát biểu cảm tưởng:
"Dạ báo cáo đồng chí, đồng chí lói nàm sao chứ! cái lày chị em chúng tôi thấy chúng ta có nhiều nắm ạ, tối nào đi ngủ cũng thấy "ló tự động nên thẳng" quá chời nuôn và nên thẳng một cách vô tư tuốt tuồn tuột đi chứ nị."

 

Khải đờ mờ

Thủ tướng Khải xuất thân từ đồng ruộng quê mùa vô học và có tật hay chưởi tục nên nên có biệt hiệu là Khải đờ mờ. Khi đi Mỹ, nhà nước VC muốn Khải đừng vô ư văng tục th́ xấu hổ xă hội chủ nghĩa nên buộc Khải phải cầm giấy đọc cho TT Bush nghe diễn văn.

Chuyện sau đây do ông Lê Nhân kể trong trang Phong Trào Dân Chủ ViệtNam (http://ptdcvn.org). Có 1 lần Khải được cử làm lễ chào cờ khi khai mạc khóa học về Máclê do cụ Hoàng Minh Chính dạy. Khải mất b́nh tĩnh đứng trước chân dung các lănh tụ CS nên khi hô chào cờ, Khải hét to, mạnh và uy nghi như sau:
"Đù má, nghiêm,  chào cờ.... chào!"

Các cán bộ phía dưới cười lăn lóc..và hát quốc ca ngọng nghẹo...Nhưng nhờ Cụ Hoàng M Chính nói dùm với Thọ nên tội lớn như thế mà Khải không bị tội. Nay Khải đối xử tệ với cụ HM Chính, Khải thật là đồ mất dạy.

 

(Tieu Lam chinh tri VN thu quan)

Ba con vẹt  (35)

Nghe đồn chợ chim - chó ở đường Hàm Nghi đang bày bán ba con vẹt lạ vừa mang từ Hà Nội vào, dân Sài G̣n kéo nhau đi xem đông nghẹt. Nhưng mọi người chỉ xem thôi chứ chẳng ai mua nổi v́ người bán “quát” giá quá đắt: con vẹt trắng giá 1.000 đồng [10] , con vẹt xanh giá 5.000 đồng, con vẹt đỏ giá tới 25.000 đồng. Theo lời quảng cáo của người bán, con vẹt trắng biết hô khẩu hiệu, con vẹt xanh biết đọc diễn văn chúc mừng... Một người ṭ ṃ hỏi:

“Vậy con vẹt đỏ biết làm ǵ mà giá mắc gấp mấy mươi lần hai con kia?”

“Nó không biết làm ǵ cả” - người bán lạnh lùng đáp.

“Ủa, không biết làm ǵ mà dám kêu giá vậy?”

Người bán vẹt thủng thỉnh đáp:

“Nó không biết làm ǵ thực, nhưng nó là thủ trưởng của hai con vẹt kia.”

Ngọc hoàng cũng khóc (44)
Hôm ấy, Carter, Brezhnev và anh Ba rủ nhau đáp tàu vũ trụ lên gặp Ngọc hoàng. Họ muốn hỏi xem đến năm nào, dân nước ḿnh mới thật sự sung sướng.
Đáp lại câu hỏi của Carter, Ngọc hoàng phán: “100 năm nữa!” Carter bưng mặt khóc: “Vậy th́ tới lúc đó, con đâu c̣n sống nữa!”
Đến lượt Brezhnev hỏi, Ngọc hoàng trả lời: “1.000 năm nữa!” Brezhnev khóc to hơn và la: “Trời ơi, 1.000 năm nữa th́ con hoá thành cát bụi từ lâu rồi!”
Sốt ruột quá, anh Ba lắp bắp hỏi: “Muôn tâu Ngọc hoàng, c̣n dân Việt Nam con tới bao giờ mới thật sự sung sướng?” Ngọc Hoàng nghe anh Ba hỏi, bèn khóc váng trời đất và nói với giọng thảm thiết: “Con ơi, chính ta đây cũng chẳng sống nổi tới lúc dân nước con sung sướng đâu!”

Môn thi đấu mới  (47)
Ngày 3.8.1980, tại Moskva, Đại hội Olympic lần thứ 22 bế mạc. Đoàn vận động viên Việt Nam lần đầu tham dự đại hội, chẳng giật được huy chương nào, ai nấy buồn xo. Anh Ba đến thăm, thấy vậy, bèn động viên:
“Các cháu cố gắng luyện tập, kỳ đại hội sau thế nào Việt Nam ta cũng đoạt huy chương vàng.”
Một vận động viên trẻ găi tai, thưa với anh Ba:
“Báo cáo bác, kỳ đại hội tới, Việt Nam ta nên đề nghị với Ủy ban Olympic Quốc tế thêm một môn thi đấu nữa th́ nước ta sẽ đoạt huy chương vàng như bỡn.”
“Môn ǵ vậy cháu?” - anh Ba vồn vă hỏi.
“Dạ, môn... gian lận ạ!”

 

Anh hùng vũ trụ

Ám Sát Lê Duẫn

 Bắt - Bắc

Cứu trợ qua tay bác Hồ

Hạnh phúc

Nghị Quyết Ba Xạo (36)

Pḥng Thuốc (chuyện kể trong tù)

Phét từ trong trứng nước !

Qua Mặt Mỹ

 Quân Đội Việt Nam Anh Hùng !

Tư bản-Cộng sản

Xơi hết của ngon

Xă Hội chủ nghĩa

Ước Mơ Đơn Giản (new)

Vạn hồ

Vẹm t́m nghề cho con

Vẹt vẹm 

 

 

 

 

    QUA MẶT MỸ

Sài g̣n. Sau ngày 30-4-1975; hai anh em, một Nam một Bắc gặp lại sau bao nhiêu năm xa cách cùng nhau ra quán nhậu lai rai…

Anh cán bộ miền Bắc nói:

Nay ḥa b́nh rồi, nước ta XHCN là đỉnh cao trí tuệ và trong một ngày rất gần sẽ tiến mạnh và vượt xa các nước trên thế giới, vượt qua cả Mỹ nữa.

Anh miền Nam ở Sài-g̣n nói:

Ấy, đừng nên  vượt qua mặt Mỹ, chỉ nên đi ngang hàng  thôi.

Anh cán bộ miền Bắc hỏi:

Tại sao lại không vượt qua mặt mà chỉ đi ngang hàng thôi, khờ thế!

Anh Miền Nam nói:

     -Nếu vượt qua trước mặt Mỹ,

      Mỹ nó thấy quần ḿnh rách ḷi đít.

 

Vẹt Vẹm

(Trích Chuyện dài ........của Tưởng Năng Tiến đăng trong Tiếng nói dân chủ www.ptdcvn.org )

 

Tôi nghe kể là bà Phan Thúy Thanh, (cựu) phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao nuớc CHXHCNVN, có nuôi một con két tuyệt đẹp và nói rất sơi. Chả may, nó xổ lồng bay mất. Bà ấy nhờ báo đăng tin để t́m lại con vật qúi. Báo chưa in xong, đă thấy có người đến gơ cửa.

Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi.

Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ c̣n ai vào đây nữa.

Sau đó bà Phan Thúy Thanh rao bán con két để lấy tiền bù vào số lương hưu hơi thấp. Có người mua được, thích lắm, hí hửng mang về giao ngay cho vợ rồi tiếp tục đi làm. Chiều về, đương sự hấp tấp hỏi ngay:

- Con két mua ban sáng đâu rồi.

- Ở trong ḷ chứ đâu.

- Ối Giời, con két mua cả ngàn đô la mà đem nướng à.

- Vẹt ǵ mà giá cả ngàn đô?

- Nó nói sơi lắm, và nói được mấy thứ tiếng cơ đấy.

- Thế mà ban nẫy gạn hỏi năi nĩ vẫn cứ chối đây đẩy nên ai mà biết!

 

 

     Phét từ trong trứng nước !

 

Sau biến cố đau thương 75. Con em của Quân Nhân VN Công Ḥa lang thang đầu đường xó chợ kiếm sống. Có em phải đi bán vé số. Trong lúc ngồi nghỉ dưới gốc cây, một cậu bé  con của cán bộ Vẹm (Việt Cộng)  đến tán gẫu. Con của cựu quân nhân nói:

-Tao nghe nói bên Mỹ văn minh lắm. Người Mỹ giắc con ḅ vào đầu nhà máy bên này. Một lát sau bên kia nó ra toàn đồ hộp thịt ḅ: Hộp thịt nạc, hộp mỡ, hộp gân, hộp da, hộp ruột, hộp xương v.v.. các loại thịt tốt để cho ngườị ăn, măy thứ khác cho chó mèo.

Con cán vẹm , búng ngón tay đứng dậy dơng dạc nói:

-Thua bên Nga! Nga họ gom hết các hộp đó bỏ vào đầu nhà máy bên nàỵ. Một lát sau bên kia giắc ra con ḅ đi cày! 

-Mày phét vừa thôi chứ?  Nga nó văn minh như vậy, sao không chế ra xe máy cày, mà c̣n phải dùng người giắc ḅ đi cày cho khổ thân!  C̣n nữa, thịt ḅ chẳng có mà ăn, có đâu mà lấy hộp để chế ra ḅ.                   JN/MN

 

 

   Quân Đội Việt Nam Anh Hùng !

 

Vào cuối mùa hè năm 72. Phái đ̣an ngọai trưởng Henry Kissinger đến thăm VN Xă Hội Chủ Nghĩa. Phái đoàn vừa đáp xuống phi trường Nội Bài được các tướng lănh nhà nước ân cần đón tiếp mời lên ô tô trực chỉ đến ṭa nhà Quốc Hội. Đến nơi, Ngọai Trưởng nh́n thấy mấy bộ đội vẹm  đứng cách khỏang 5, 10 mét một anh, coi ra cẩn mật và trịnh trọng ra phết. Ngoại Trưởng chợt nhớ Việt Cộng thường rêu rao: Quân Đội VN Anh Hùng ! Ngọai Trưởng dừng lại nh́n mấy anh vẹm rồi hỏi Vơ Nguyên Gíap: Tôi nghe nói Quân Đội của các ông anh hùng lắm phải không?

-Đúng thế!

-Vậy làm sao tôi biết được họ anh hùng? Vơ Nguyên Giáp nói

- Này ông xem. Tôi bảo anh kia lên lầu cao, nhảy ngay xuống trước mặt cho ông xem..  

-Thật sao?

Giáp liền gọi một vẹm lại bảo:

-Em để súng đây, chạy lên lầu cao nhất, nhảy xuống ngay trước mặt ông ngoại trưởng.

-Dạ tuân lệnh. Vẹm chạy lên lầu nhảy xuống bẹt ra như băi cứt trâu. Kissinger nhíu mày khó hiểu nghĩ rằng đây có sự sắp xếp? nên chưa tin nên nói thêm:

-Ông có thể để tôi gọi bất cứ một anh nào nữa được không? Giáp trả lời lớn tiếng

-Được, ông cứ tự tiện.

Kissinger nh́n quanh gọi đại một tên lính.

-Anh kia lại đây.

-Dạ tŕnh diên Ông ngoại trưởng.

-Em chạy lên lầu cao nhất nhảy xuống đây cho tôi xem.

-Dạ tuân lệnh! Vẹm vừa chạy th́ Kissinger chợt nắm tay kéo lại hỏi:

-Tại sao anh thấy anh kia nhảy xuống chết thảm thương như vậy mà anh cũng muốn nhảy?

Vẹm liền nói nhỏ vào tai Kissinger.

-Dạ thưa ông ngoại trưởng:

-Sống trong Xă Hội Chủ Nghĩa  THÀ CHẾT SƯỚNG HƠN!

 

JN/MN.

 

   Nghị Quyết Ba Xạo

Nghị Quyết 36 của nhà cầm quyền Hà nội về chính sách tôn giáo của Việt cọng, người dân khó mà tin được v́ có nhiều lắt léo trong đó nên người Miền Nam theo giọng Nam là Nghị Quyết Ba Xạo  (câu đố trong đài Phát Thanh VN Hải Ngoại)

 

   Bắt - Bắc

Trong tiếng Việt, khi viết th́  phân biệt chữ bắt, bắc nhưng người Nam khi phát âm th́ bắt, bắc đều là bắc.

Nhưng người dân Miền Nam đôi khi cũng cố ư dùng văn hóa để phê phán đảng CS như sau:

-Đảng lo bắc người, bắc  chẹt, bắc giam, bắc bớ lung tung nhưng không bắc cầu cho dân.

 

   Ám Sát Lê Duẫn

 

Trong thời gian VC mới chiếm Miền Nam  người dân xếp hàng cả ngày để mua thực phẩm do nhà nước quản lư.  Một lần nọ, trong lúc bà con xếp hàng cả giờ chờ lâu quá, một anh chàng giận quá nên thốt lên với mấy người đứng gần:

-Tôi đi giết Lê Duẫn, và anh liền rời hàng người ra đi.

15 phút sau, anh chàng lửng thửng đi trở lại nhập vào chỗ xếp hàng nơi anh đă đứng và người bạn đứng ngay sau anh cũng đang c̣n xếp hàng. Người bạn ấy hỏi:

-Giết được Lê Duẫn chưa?

-Khó lắm anh ơi, trước dinh Lê Duẫn người ta xếp hàng c̣n dài hơn ở đây nữa.!

 

   VẠN HỒ

Có một nhà tu qua Mỹ Tu nghiệp, đến  thăm một số học sinh người Việt tại Chicago. Có một sinh viên từ tiểu bang Minnesota có nhả ư mời vị tu hành này qua thăm Minnesota, xem tiểu bang có nhiều hồ, và được mệnh danh là tiểu bang Vạn Hồ. Vị giáo sư nhà tu mỉm cười và nói:

-Ở nước tôi chỉ có một hồ mà cả nước điêu đứng, cho nên tôi không dám qua xứ vạn hồ của anh đâu. Cám ơn.

 

TƯ BẢN/CỘNG SẢN

Clinton, Yelsin cùng đi th́ đến mot ngả ba đường, một ngả với tấm biển chỉ tư bản, và một ngả với tấm biển chỉ cộng sản. Clinton không ngần ngại bước sang hướng tấm biển chỉ tư bản và đi thẳng. Yelsin, sau mot lúc ngần ngừ th́ cũng di theo hướng của Clinton.

Một lát sau, Giang trach Dan cũng lẹt đẹt đến tại ngă ba ấỵ Hắn nh́n truoc nh́n sau không thấy ai, vội tr'ao tấm biển Cong sản sang ngả tấm biểm tư bản, và tấm biển tư bản sang huong ng?a cong sản. Sau dó hắn nói: ngộ hảo à lớ rố ung dung buoc sang ngả với tấm biển cọng san mà hắn dả tráo rồi đi thẳng.

Mot lúc sau, th́ một tên loắt choắt, tướng tá nông dân chạy thục mạng và củng dến ngả ba nàỵ Th́ ra nà hắn nà chú ba Nê khả Phieụ Sau một lúc dắn đo, chú cười híp mắt, hehehehe, behebehebehe, và nói: Đổi mới

rồi chú nao đầu vào tấm biển chỉ tư bản chạy thẳng.

 

HẠNH PHÚC

Hồ chủ tiệm, Đồng và Giáp đi công tác bằng máy bay. Trên phi cơ chỉ có ba tên đồ tể và viên phi công. Sau khi ăn nhậu say xỉn, Giáp bắt đầu khoát lác, móc ra tờ US$100 và nói:

- Nếu tớ thả tờ này xuống dưới, sẽ có ít nhất 1 người hạnh phúc.

Đồng nghe vậy muốn chơi trội, hắn nói:

- Nếu tớ đổi 100 đó ra thành 10 tờ $10 và thả xuống, sẽ có ít nhất 10 người hạnh phúc.

Minh Râu liền nói:

- Nếu tớ đổi đồng 100 đó ra thành 100 miếng $1 và thả xuống, sẽ có ít nhất 100 người hạnh phúc.

Nghe đến đó anh phi công chịu không nổi la lớn:

- Đ. mẹ tao mà nhảy dù xuống th́ bảo đảm ít nhất cả nước Việt Nam hạnh phúc.

 

ANH HÙNG VŨ TRỤ

Phạm Tuân là đại tá không quân VC vừa mới từ Liên xô trở về sau khi đi ké phi thuyền của Nga. CS Hà-nội bèn tổ chức họp báo tuyên dương anh hùng đă bay vào vũ trụ.

Phóng viên: Thua đồng chí, lúc đồng chí bay vào vũ trụ, đồng chí có nh́n thấy Việt Nam kkhông?

Phạm Tuân Tôi nh́n thấy đất nước Việt Nam hùng vĩ xinh đẹp lắm.

Phóng viên: Thưa đồng chí, làm sao đồng chí biết được đó là Việt Nam?

Phạm Tuân Có ǵ khó đâu. Lúc bay ngang qua thành phố HCM, đồng bào ở dưới dất hoan hô tôi dữ lắm cho nên tôi mới đua tay ra cửa sổ để vẫy lại đồng bào th́ đă bị đứa nào nó giật mất cái đồng hồ Poliot của Liên xô.

AuthorCommentTulip Senior Member

Post 385 (11/5/00)

 

CỨU TRỢ QUA TAY BÁC HỒ

Một cụ ǵa nọ, v́ nghèo mà không biết làm sao có tiền ăn tết, nên mỗi buổi trưa ba và nhà thờ đọc kinh và cầu nguyện.

Mấy chú cán bộ VC thường thấy bà vào nhà thờ lúc trưa vắng người th́ sinh nghi, không chừng bà liên lạc ǵ với ông cha.. Nên chúng chia nhau ŕnh rập.

V́ bà đọc kinh rất sốt sắng và thường qùy ở cuối nhà thờ nên bọn cán bộ nghe được trước khi ra về bà cầu nguyện như sau:

-Lạy Chúa cho con mười ngàn đồng để con có tiền ĺ x́ cho cháu.

Thế là chúng có kế hoạch khẩn trương: kiếm cho ra 10000 bạc.  3 cán bộ móc túi ra chung nhau, tổng cộng mới có 6000.

Ngày hôm sau chúng lén vào trước đến nơi bà thường qùy. bỏ 6000 vào phong thư và cẩn thận đề "Bác hồ thân tặng bà cụ" rồi để nơi bàn qùy. Sau đó, 4 đứa t́m nơi ẩn nấp để hồ hởi chứng kiến thành qủa tuyên truyền.

Hôm ấy bà cụ vào và thấy b́ thư, mở ra đếm được 6000 đồng. Xem lại b́ thư th́ thắy có chữ bác hồ đề tạng như trên, bà mới cầu nguyện với Chúa như sau:

-Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đă cho con tiền nhưng lần sau xin Chúa cho Thiên thần mang thẳng tới con, chứ đừng trao qua tay bác hồ, lần này con thiệt mất 4000.

 

XƠI HẾT CỦA NGON

(Chuyện Cà Kê, Lăng Nhân, NS Người Dân)

Một ngày cuối năm 75, anh bạn bấy lâu bị kẹt ngoài Bắc, khi được giấy vào Sàig̣n t́m đến thăm, hàn huyên, tâm sự:

-Tôi cứ tưởng và mong các anh ra giải phóng chúng tôi, không ngờ hôm nay tôi lại vô đây! Ngoài đó xơ xác không có ǵ tàm tạm đem vào làm qù, cầy cục măi mới xin được chút này gọi là để tặng anh đây..

Anh vừa nói vừa rút túi lấy ra một ống thuốc tiêm cỡ 10 phân khối, trong mầu lờ lờ, mănh giấy dán ngoài đề chữ "Thuốc Bào Thai Cải Lăo Hoàn Đồng".

Tôi hỏi:

-Đây hẳn là chất lấy ở nhau bà đẻ chứ ǵ?

-Nếu chỉ là chất nhau th́ có qúy ǵ lắm! Nhau vừa lấy ra, thay  v́ đem chôn như Ôn-Như-Hầu nói:

Thảo nào khi mới chôn nhau, người ta đem xấy cho khô, tán thành bột , làm thuốc bổ là chuyện thường t́nh. Có khi chẳngcần xấy, cho luôn vào cháo đun sôi,rồi x́ xụp ngon lành. Cái ống tiêm này văn minh hơn nhiều và cũng dễ dùng hơn nhiều. Mà dùng nhau là chuyện thường rồi, bây giờ họ dùng bào thai kia...

-Bào thai ai cho mà lấy?

-Cái tṛ sống tập thể, nam nữ lẫn lộn trong các tổ chức của nhà nước, tránh sao được cái hậu qủa tất nhiên! Lại nữa đời sống khó khăn, nuôi nổi hai ba đứa con đă vất vả lắm rồi, thêm nữa th́ khốn nạn, nhưng lỡ bất ngờ thêm nữa, ắt phải xin rút ra sớm cho nhẹ nợ...

-Lấy bào thai c̣n sống, eồi chế hóa ra sao?

-Th́ phương pháp Filatov đấy...

-Nhưng trước khi đem ướp lạnh có phải hấp hay luộc chín không?

- Phải để sống nguyên, mới bổ chứ. Có cái bào thai năm sáu tháng, bộ phận đă đủ, khi lấy ra đă co ruỗi được, đôi khi mắt đă mấp máy, khi đem vào máy lạnh, nhét không vừa, c̣n phải chặt ra tưnừ khúc mới xong. Bào thai khi đă thành thuốc chích, cũng đỡ ghê. Tởm nhất là họ đem xào xáo dđẻ ăn.

-Nuốt làm sao nổi?

-Anh đừng lo. Đă có một cao cấp trong này ra ngoài đó ngồi chơi xơi nước, mới hôm được mời dự bữa tiệc thịt người, kinh tởm qúa nhưng quá lo cho địa vị, đă nhấm nháp vài miếng nấm, miếng hành nấu độn, trong khi bọn "trên" xuưt xoa khen ngon.

-Đại bổ, lại thơm, ăn đi kẻo hoài...

-Họ mất hết nhân tính rồi ư?

-Họ duy vật mà... cứ tụ thấy là dă-man đâu! Họ "lôgich" đấy: Bào thai nạo ra rồi, vứt đi là traq1i với chủ  tiết kiệm: Kinh tế quyết định! đạo tuy tài ba nhưng đă đến lúc mămờ chân chậm, bồi bổ là đúng nhu cầu..lư lẽ của họ đanh thép đấy chứ!

Thịt người ăn chẳng thấy tanh

Đỉnh cao trí tuệ xứng danh "vô loài".


Xă Hội Chủ Nghiă

 

Một hôm Minh râu gặp TM đang đi dạo chơi bên bờ hồ Hoàn Kiếm, hắn dừng lại và bảo:

- Này đồng chí TM, lâu quá không gặp, từ ngày kháng chiến đến nay, chúng nó đă bổ đồng chí làm chức vị ǵ rồi ?

- À Minh râu đó hả ! lâu quá không gặp! hổm giờ tớ bị giam giữ ở mấy cái công trường ngoài biên giới, sốt rét rừng 5 năm trời tưởng là bỏ xác ở ngoải rồi, cũng may mắn nhờ có mây viên thuốc Francida, Chroroquine của "đồng chí Nixon" để lại mới sống sót tớí nay. Xuống giọng, Minh râu rỉ tai TM:

- Thôi bỏ qua đi TM, về nhà đây ta đăi cho một chầu, sướng như tiên, chỉ có mấy thằng dân ngu cu -den, hĩm mốc, ngu si, dốt nát mới nghe lời xúi dục của bọn tao, nai lưng ra làm trâu làm chó, suốt đời hùng hục làm việc để xây dư.ng XHCN

TM giả vờ thắc mắc:

- Minh à ! tớ không biết cái "XHCN" nó ở đâu ? và lớn cỡ nào mà phải "xây" cả mấy đời chưa xong ?

- Mày ngu quá TM ơi ! Đi theo tao , để tao dẫn mày vào cái thiên đường XHCN. Nè, dẫn theo cả cô đồng chí vơ. kia nư~a nhé !

- Không phải đâu Minh râu ơi ! Dó không phải là vơ. ta mà là cô "bạn gái" ta mới dẫn ở Ngă Tư Sở về, tội nghiệp cô ta , tư` ngày tụi thằng Khu, thằng` Đít nó lôi ra đấu tố xư? chém cha mẹ, cô ta và bao nhiêu trẻ mồ côi khác phải bỏ nhà ra Khâm Thiên làm nghề bán trôn nuôi miệng !

- Thôi ḿnh đi thôi, về nhà nói chuyện tiếp ; Minh dục

Ḷng ḍng qua phố Hà Nội, rồi qua một cái công viên lớn họ dư`ng lại, TM thắc mắc :

- Minh ơi ! Tao sơ. quá, chỗ này nhiều công an, "răng đen

mă tấu" trông hung dư~ thế kia , vào đây làm ǵ ?

- Ồ lo ǵ, mấy thằng nhóc đó chỉ là bọn chó giư~ nhà có ǵ mà lo, bọn nó có nhiệm vụ gác cổng đó !

- Cổng ǵ vậy Minh ? ; Hăn' thắc mắc

- À cổng vào "Thiên đường XHCN" đó, theo tao vào đi !

TM và Minh rảo bước đi qua cổng, lạ lùng thay mấy thằng công an vội vàng đư'ng nghiêm thẳng cư'ng' như .... cần câu rô !

Sau hai lần cổng, một cảnh nguy nga đồ sộ hiện ra trước mắt làm TM chới với mặt mày, thôi th́ lầu son gác tía, cung phi mỹ nư~ khắp nơi, hồ tắm hơi có bọt sục sục, nô bộc chỉnh tề.

Pḥng chiếu phim xi nê 3D với các phim mới của Playboy và Pen House với âm thanh nổi vân vân và vân vân ... trư.c thăng riêng để bay ra mấy ḥn đảo nghỉ mát ....

Qua nhà bếp với hàng trăm người làm bếp có đủ loại đồ ăn trên thế giơí đưa về, sơn hào hải vị, chẳng thiếu thư' ǵ!

TM đă tư`ng đi nhiều nơi trên thế giới, đă từng đọc biết bao sách vở, xem biết bao TV xi nê, chưa bao giờ thấy cảnh tuyệt vời sang trọng như thế này. Cấu thử lên tay ḿnh thấy đau, rơ là ḿnh c̣n ở trần gian chứ không phải mơ màng mộng mi. TM tư. nhủ , Từ Thư'c lạc thiên thai cũng không thể nào b́ được với ở đây !

- Minh à ! Thật ra đây là đâu ? ; TM bàng hoàng

- Là cái XHCN của riêng tao đấy, lâu lâu tao cho mấy thằng đàn em vào chơi ké, chúng nó thích đáo để.

- Thế bọn họ không có riêng XHCN à ?

- Có chứ nhưng sao b́ đươ.c với cái XHCN của tao . Kế hoạch 20 năm sẽ cho tất cả các Uỷ Viên Chính Thức của trung ương Đảng có đươ.c riêng cho mỗi thành viên một XHCN. Kế hoạch 80 năm sẽ cung cấp cho mỗi uỷ viên dư. khuyết trung ương Đảng mỗi người một cái XHCN ...

Rồi kế hoạch 500 năm cho cán bộ cấp tỉnh ... cư' như thế khoảng 120 thư' bậc cán bộ các cấp ... sau cùng rồi sẽ tới kế hoạch cho mỗi người dân có riêng một cái XHCN như cái của tao đây nè, muốn ǵ có nấy, không ai bóc lột ai, cơm no áo ấm v.v...tao đâu có nói láo !..

Trong khi Minh râu say sưa kể lể kế hoạch xây dựng XHCN ..

TM móc túi lôi cái máy tính ra loay hoay bấm xem chừng nào sẽ tới lần ḿnh có đươ.c riêng một cái XHCN ... nào là giai thừa, luỹ thừa ...exponential ...v.v... kết quả là máy tính hiện ra "ERROR !"

- Minh ơi ! Thế giới đại đồng, thiên đường Cộng Sản quả là.... vĩ đại ! nhưng tao vẫn không hiểu một điều là tới khi một người "phó thường dân" như tao có đươ.c riêng một cái XHCN th́ lấy ai .... đi lao động, xây dư.ng, gác cổng v.v.... ???

- ờ nhỉ ! Tao chưa nghĩ ra câu trả lời nhưng vài bữa nữa ta cho triệu tập nhóm trung ương Đảng sẽ có câu trả lời ! Tụi nó đă đươ.c tao huấn luyện kỹ lưỡng nên rất ... thông minh, sáng suốt, bất cư' chuyện ǵ cũng có thể làm đươ.c ! Mày không thấy thằng Khu nó đem bố nó ra đấu tố đấy à ?

- Thằng Khu ! Đồ vô nhân đạo, bất hiếu, khốn nạn;

TM la lên

- Ậy, đừng nói thế chứ, nó chỉ thi hành chính sách của Đảng mà thôi, xă hội ta là Chí công vô tư mà !

- Minh râu ơi ! Tao thắc mắc hoài, tụi mày làm thế nào mà có thể có nhiều tiền mà xây đươ.c những cái XHCN đẹp như thế này ?

- Lắng nghe đây ! Bao nhiêu tiền viện trơ. nhân đạo của quốc tế tụi tao hưởng, tất cả tài nguyên nhà nước hầm mỏ khai thác, rư`ng vàng biển bạc, tất cả khoai thóc, sắn ngô, ngũ cốc heo gà, trâu ḅ v.v... nói chung tất cả mọi thư' thươ.ng vàng hạ cám đều nằm trong tay nhà nước cả, tụi tao đại diện cho nhà nước đem ra xuất khẩu lấy tiền về để "xây" mấy cái XHCN như cái này nè

- Cái ǵ cũng đem xuất cảng hết thế th́ người dân lấy ǵ để ăn ?; TM lại hỏi

- Ôi hơi đâu mà lo! đám dân ngu chỉ cần vài miếng sắn khô là chúng nó sống phây phây, chỉ cần hô hào thắt lưng buộc bụng để đi giải phóng thế giới tư bản và "xây dư.ng XHCN giầu đẹp" là chúng nó thi nhau nhịn ăn làm việc bằng hai bằng ba ....

TM ơi ! Kế hoạch của tụi tao chu đáo lắm, phải nhồi sọ, phải ngu si hoá, phải năm' đươ.c cái bao tư? của đám dân ngu th́ chúng nó hết đường cư.a quậy ! Mày lôi cái máy tính trong túi ra tính thư? coi năm sáu chục triệu thằng làm việc mà không hưởng, tất cả đem lên cung phụng cho bọn tao qua các h́nh thư'c quốc doanh, quốc hữu hoá, thu mua, nộp thuế, đóng nghiă vụ v.v... cư' mỗi thằng dân đóng góp một đồng, tao kiếm đươc. năm sáu chục triệu bac. ... muốn xây mấy cái XHCN mà không đươ.c

- Thế c̣n nh4ưng người dân có của cải của ông cha họ để lại ?

- Khép cho nó tội cường hào, ác bá, địa chủ, Việt gian v.v... thế là cư' việc dư.a danh nghĩa bần cố nông đem xử tử nó rồi tịch thu hết tài sản

- Để phân phát cho dân nghèo phải không Minh ? ;TM tiếp

- Mày nh́n lại mặt tao coi ! Bộ tao ngu lắm sao mà đem phân phát ! Tao lấy những tài sản đó xung vào trong cái XHCN này nè !

Ai ơi nhớ lấy lời này cướp đêm là giặc cướp ngày là ...Đảng ta !

- Thế c̣n những con người có sư. khôn ngoan hiểu biết, nó nh́n thấy những thủ đoạn của Đảng th́ làm thế nào ? ;TM hỏi thêm

- Mày khờ quá ! Tao đâu có thừa tiền mà nuôi 5 triệu thằng công an ch́m nổi làm chó giữ nhà ! Tụi nó không biết đọc, không biết viết, nhưng lại biết tuyệt đối trung thành với Đảng h́ h́ ... Thằng dân nào hó hé là tao cho thủ tiêu hoặc bỏ vô trong các trại cải tạo mút mùa lệ thủy !

- Tao phục mày sát đất đấy Minh râu ạ, thật là chu đáo sáng suốt kế hoạch đâu ra đó không một kẽ hở !

* * *

Sau khi thở dài chán nản TM tiếp:

- Minh râu à ! Tao đ'.. muốn nghe cái chuyện xây dư.ng XHCN nư~a ! Ḿnh nói chuyện khác đi . Sao không dẫn vơ. con ra đây giới thiệu ?

- Tao không lấy vơ. ! Nhất trí theo chủ nghĩa độc thân...

- Nói thật đi, có phải mày bị liệt dương không ? hay là bị ai đó xẻo mất mẹ nó rồi ? ;TM hỏi

- Nếu mày thật sư. muốn biết th́ tao cũng chẳng dấu làm ǵ, mày nghĩ coi tao có tất cả mọi thư' trên thế gian này, chúng nó dư.ng tao lên trên bàn thờ cao hơn cả ông cố ông tổ tụi nó, thằng dân nào mà không tôn sùng tao, không coi tao là ông Thánh sống th́ sẽ bị trư`ng trị đến nơi đến chốn. Duy Vật chủ nghĩa mà lị, không có cha ông tổ tiên ǵ cả, phải vô thần không nên tin vào thươ.ng đế, phật pháp, chúa chiếc, đạo điếc ǵ cả .. chỉ cần biết phục tùng mệnh lệnh của tao là đủ rồi !

- Lạc đề rồi Minh râu ơi ! Sao cư' lôi cái mớ chủ thuyêt' giáo Mác, lưỡi Lê đó ra mà nói hoài ! Tao chỉ muốn biết tại sao mày không chịu lấy vơ.?

- Tao cần ǵ phải lấy vơ. cho thêm phiền toái chứ! Tuy tao không có vơ. nhưng lại có tới 180 nàng hầu mơn mởn đào tơ, mỗi ngày 4 nàng đươ.c lư.a vào "hầu hạ" tao, tuổi tư` 16 tới 20, hễ đư'a nào tới 21 tuổi th́ phải thay thế bằng đư'a khác ...trẻ hơn !

Cư' thế tụi nó chia phiên nhau ...

- Thế mà mày vẫn c̣n sống được à ? Tao mà bị quần cho một tuần lễ th́ chỉ có nước đem chôn thôi !

- Đồ cù lần ! Tao có đường giây nhập cảnh tất cả máy móc dụng cụ tối tân tư` Hồng Kông, Đông Kinh vv..Tam tinh hải cẩu bổ thận hoàn, Cường dương tráng thận, Ngọc nữ hoàn, sâm nhung thư' ǵ cũng có hàng tấn ở trong kho đàng sau kia ḱa !

- Minh ạ ! Số mày là số bọc điều ! Số tao cũng như số của hàng triệu triệu dân nghèo, suốt đời khố rách áo ôm ...

 

Minh râu lặng thinh không nói ǵ, TM buồn rầu nh́n vào quăng không như đang suy nghĩ điều ǵ lung lắm... Minh râu đảo mắt nh́n quanh, cặp mắt cú vọ của hắn dừng lại rên "cô bạn Khâm Thiên" của TM :

- TM à ! Con bé này trông cũng bảnh đó chứ ! Mày có thể cho tao "mượn" cô ta một tối đươ.c không ? Tao đổi cho mày 5 nàng hầu khác của tao, công bằng chứ ? không ai bóc lột ai !

- Không đươ.c đâu ! Cô ta coi vậy chứ không phải dễ đâu, đôí với dân nghèo như tao cô ấy đôi khi "cho không", nhưng đối với đảng viên CS th́ không bao giờ ! Cô ấy cũng c̣n "tư bản" ... và kỳ thị lắm

- To gan nhỉ ! Mày có biết không, tao bảo tụi thằng "Đồng Vều", thằng "Duẩn Bơ", "Khu Đen", "Giáp Tái" v.v... đưa vơ. tụi nó cho tao "mượn" tụi nó sung sướng đem dâng ngay lên cho tao có đư'a nào dám từ chối đâu ! Chế độ Cộng Sản th́ cái ǵ cũng phải là của chung, Con này là đồ "phản động", phải cho nó đi học tập cải tạo ... rục xương !!

* * *

TM để ư thấy Minh râu có vẻ trẻ ra nhiều so với hồi c̣n kháng chiến, mập mạp hơn, hồng hào hơn, đặc biệt là bộ râu xanh hơn, dầy hơn xưạ

- Minh ơi hồi xưa tao thấy râu của mày thưa thớt lơ thơ tơ liễu buông mành thẳng đuồn đuột, sao ngày nay nó dày rậm và lại luăn quăn như râu của thằng Phi Đeo ở Cu Ba quá vậy ? ; TM hỏi

- Bậy nè, râu tao là "đồ" của Việt Nam chính hiệu, không phải là "lai giống" của Cu ba hay Âu Mỹ ǵ cả

- Mày có thể cho tao biết cái bí quyết cải lăo hoàn  đồng, trồng "râu" tốt lư'a đó đươ.c không ?

- TM ơi chế độ ta rất văn minh hiện đại cái ǵ cũng làm đươ.c, xá chi cái chuyện trồng râu. Điều căn bản là lư.a giống cho tốt, tưới bón cho đầy đủ là râu sẽ xanh tốt chỡ có ưǵ đâu. Mày thấy không da mặt tao dày và trơ như như cái mo cau thế mà trồng nó cũng tốt ra phết ...

Vư`a nói đến đây bỗng Minh râu lên cơn ho sặc sụa một thôi một hồi rồi hắn nói tiếp:

- Có một điều là ... Mấy thằng y sĩ chết bầm vẫn

không biết tại sao tư` ngày tao cấy râu tới nay đâm sinh ra bệnh hôi mồm và cư' mỗi tháng lại lên cơn thổ huyết một lần !!!

trích Chuyện kể trong tù (trich Ky sự Nguyễn Quang Hữu,

http://www.hungviet.org/ncct/ncct.asp

(Tại pḥng thuốc trong trại tù Long B́nh).

................

- Thưa anh tôi muốn xin thuốc đi kiết.

- Không có. Anh kia. (gọi người kế tiếp)

Tôi về pḥng nằm, than thở với ông bạn ở bên cạnh, một bác sĩ đại uư quân y:

- Không hiểu sao tôi xin thuốc kiết họ không cho.

- Tớ mới xin được này, cậu nói làm sao?

- Thưa anh tôi muốn xin thuốc đi kiết.

- Thế th́ hỏng rồi, phải thưa bác sĩ, không biết em bị ǵ mà bụng cứ quặn lại và ngày đi cả chục lần ra bọt. Nếu nó gật đầu nói "kiết" là nó cho thuốc. Đừng bao giờ nói bệnh ra trước v́ có người bị nó hỏi tại sao anh biết anh đi kiết, về đi. !!!

Vẹt Vẹm

(Trích Chuyện dài ........của Tưởng Năng Tiến đăng trong Tiếng nói dân chủ www.ptdcvn.org )

Tôi nghe kể là bà Phan Thúy Thanh, (cựu) phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao nuớc CHXHCNVN, có nuôi một con két tuyệt đẹp và nói rất sơi. Chả may, nó xổ lồng bay mất. Bà ấy nhờ báo đăng tin để t́m lại con vật qúi. Báo chưa in xong, đă thấy có người đến gơ cửa.

Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi.

Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ c̣n ai vào đây nữa.

Sau đó bà Phan Thúy Thanh rao bán con két để lấy tiền bù vào số lương hưu hơi thấp. Có người mua được, thích lắm, hí hửng mang về giao ngay cho vợ rồi tiếp tục đi làm. Chiều về, đương sự hấp tấp hỏi ngay:

- Con két mua ban sáng đâu rồi.

- Ở trong ḷ chứ đâu.

- Ối Giời, con két mua cả ngàn đô la mà đem nướng à.

- Vẹt ǵ mà giá cả ngàn đô?

- Nó nói sơi lắm, và nói được mấy thứ tiếng cơ đấy.

- Thế mà ban nẫy gạn hỏi năi nĩ vẫn cứ chối đây đẩy nên ai mà biết!

 

  MÁY BẮT TRỘM
Một công ty Mỹ chế tạo được 1 cái máy bắt trộm nên đem qua 1 số nước Đông Nam Á thí nghiệm:
Qua Campuchia, sau 3 ngày, bắt 50 thằng ăn trộm .
Qua Lào, sau 3 ngày, bắt 100 thằng .
Qua
Indonesia
, sau 3 ngày, bắt 150 thằng .
Qua VN, sau 3 ngày, mất máy..... !

ĐIỆN THOẠI LIÊN LẠC VỚI ĐIẠ NGỤC

Trong một dịp viếng thăm Hà Nội , thủ đô của Việt Nam , ông Clinton ngạc nhiên thấy có một chiếc điện thoại công cộng đề là " điện thoại dành riêng để liên lạc với Địa Ngục , giá 30 xu một phút ." Clinton dùng thử cái điện thoại đó và quả nhiên có thể nói chuyện được với quỷ sứ ở Địa Ngục .
Khi trở lại Hoa Kỳ ông ta thấy cũng có một cái điện thoại như vậy , nhưng đề giá là 3000 Mỹ kim một phút . Thấy giá cả chênh lệch một cách quá đáng , Clinton gọi dây nói chất vấn người điều hành máy điện thoại :
– Cùng loại điện thoại như vậy ở Việt Nam tôi chỉ phải trả 30 xu một phút tại sao ở đây lại đắt như vậy ?
– V́ ở đó là " local call ", thưa ngài .

 

ĐÈO NGANG    
                                                             
Trên đường từ Bắc vào Nam phải qua đèo Ngang. Khi qua đèo, một đồng chí Bí
thư Bộ chính trị lên tiếng : 
                                            
- Đất nước ḿnh mấy trăm năm nay làm ăn không khấm khá chắc cũng tại cái  
đèo này. Nó nằm ngang ch́nh ́nh nên tổ tiên ta đă đặt tên cho nó là Đèo  
Ngang. Chính v́ vậy nên làm ăn không phất lên được.                      
                                                                          
Mọi người thắc mắc hỏi tại sao ? Một đồng chí Bí thư trẻ hăng hái phát    
biểu:    
                                                              
- Có ǵ đâu mà không hiểu. Đèo Ngang là Đang Nghèo!  Nếu bây giờ ḿnh đổi
lại là Đèo Nghếch th́ Đếch Nghèo.  
                                    
Thế là cả Bộ chính trị đồng ư đổi tên thành Đèo Nghếch. Thật là linh ứng.
Sau vài năm, kinh tế phát triển đi lên, làm ăn khấm khá, dân chúng ấm no.
Nhưng thói đời hể no cơm th́ ấm cật, v́ vậy dân số càng ngày càng tăng, mà
lại tăng quá mức. V́ vậy Bộ chính trị họp khẩn cấp để t́m cách chặn đứng  
việc bùng nổ dân số. Nhưng t́m măi vẫn chưa ra kế hoạch nào. Bổng một chú
Bí thư già khọm đưa tay xin có ư kiến. Chú nói:  
                      
- Trước đây ta đổi Đèo Ngang thành Đèo Nghếch th́ đúng là có hiệu quả như
mong muốn, vậy nay ta lại đổi thêm một lần nữa xem sao v́ cái tên nó nói  
lên cái đặc điểm của vùng đất địa linh nhân kiệt yết hầu của nước ta.    
Mọi người nhâu nhâu lên hỏi:  
                                          
- Nhưng mà ăn nhập ǵ tới việc kế hoạch hóa gia đ́nh? À mà đồng chí định  
đổi thành tên ǵ ?      
                                                 
Chú kia trả lời tỉnh queo :              
                               
- Đèo Đứng !!!!!!!!!!!!   

 

Ước mơ đơn giản

Sau ngày giải phóng miền Nam, trong một trường tiểu học ở khu Tân Định (Saig̣n), hôm đó cô giáo sau bài giảng về sự nghiệp vinh quang của bác và đảng, cô bèn gọi một em bé lên để trắc nghiệm coi các em có hiểu bài chưa, cô hỏi một bé gái :

- Cô hỏi em vậy ai là cha yêu quí của em và của dân tộc Việt-Nam ?

Em học tṛ trả lời :

- Thưa cô là Bác Hồ ạ.

Cô giáo khen :

- Em giỏi lắm, vậy cô hỏi em ai là người mẹ hiền của em và của dân tộc Việt-Nam ta ?

- Dạ thưa cô là Đảng ạ

Cô giáo tấm tắc khen :

- Em giỏi lắm, cô sẽ cho em điểm 10. Vậy nếu bây giờ em có được một điêù ước, em sẽ ao ước ǵ ?

Không cần phải suy nghĩ, em học tṛ trả lời ngay :

- Dạ thưa cô em ước ǵ em sẽ được mồ côi ạ.....

 

 

Hoàn toàn ngược lại 

Trong một buổi học tập chính trị tại thành Hồ, 1 cán bộ giảng 
huấn hùng hồn giảng thuyết : 
- H́nh ảnh tiêu biểu của xă hội tư bản là "Người bóc lột 
người", c̣n xă hội chủ nghĩa của chúng ta th́ hoàn toàn ngược 
lại . 

CHỬI ĐỒNG 

Từ ngày đảng giả vờ "cởi trói", trong dân gian có lắm người giả 
vờ tưởng thật, lâu lâu kiếm cớ chửi đổng vài câu cho đỡ ấm ức 
trong ḷng . 
Hôm nọ, có anh thanh niên đứng trước chợ Bến Thành chửi 
đổng : 
- Tiên sư cha nó, chỉ v́ 1 thằng già khốn nạn mà cả nước phải 
khổ ! 
Dĩ nhiên là anh bị công an điệu về đồn. Cán bộ chấp pháp 
thẩm vấn : 
- Anh chửi ai là thằng già khốn nạn ? 
- Thưa cán bộ, tôi chửi ... Dương Văn Minh . 
Cán bộ chấp pháp không vừa : 
- Ư anh bảo v́ Dương Văn Minh đầu hàng nên cả nước phải 
khổ, phải không ? 
Anh thanh niên cũng thuộc loại ĺ đ̣n nên kiếm cách bài bầy : 

 - Không phải . Tôi chửi v́ thằng chả giết Ngô Đ́nh Diệm nên 
cả nước khổ . 
Cán bộ chấp pháp cười gằn : 
- Anh cho rằng Ngô Đ́nh Diệm với quốc sách Ấp Chiến Lược 
đủ sức trấn áp lực lượng giải phóng chứ ǵ ? Hay anh cho rằng 
Ngô Đ́nh Nhu với kế hoạch Bắc tiến, có thể đánh thắng miền 
Bắc ? 
Anh thanh niên lắc đầu : 
- Không phải vậy . V́ Dương Văn Minh giết Ngô Đ́nh Diệm 
khiến Mỹ đổ quân vào làm cả nước khổ. 
Cán bộ chấp pháp khe khẻ gật đầu : 
- Nghe tàm tạm được. Cả nước tuy có gian khổ thật nhưng rồi 
cũng chiến thắng vinh quang. Thôi tha cho anh về, đừng làm 
ồn chỗ công cộng nữa . Tôi biết nhiều người cũng ghét Dương 
Văn Minh nhưng chả cần phải làm náo loạn như thế. Với lại 
muốn chửi ai th́ phải nêu rơ tên hắn ra, kẻo lại có chuyện hiểu 
lầm lôi thôi . Anh nghe rơ chưa ? 
Anh thanh niên lễ phép đứng lên : 
- Dạ tôi xin theo lời cán bộ . Từ nay tôi sẽ chửi rơ tên "thằng 
già Minh khốn nạn làm cho dân khổ". 
Cán bộ chấp pháp vỗ bàn : 
- Anh kia, anh nói ai thế ? 
- Thằng già Minh, Dương Văn Minh . 
Cán bộ bực quá gầm lên : 
- Anh mang cái thằng già Minh khốn nạn đó xéo ngay, xéo ngay 
lập tức ! Xéo ! 

CÓ LƯƠNG TÂM KHÔNG ? 

Cán bộ vẹm có người yêu nhưng không có tiền mua quà cho 
đào nên đi ăn trộm một sơi dây chuyền vàng để tặng cho 
nàng... lấy le . . Người yêu của Vẹm biết được nên hỏi : 
- Anh đi ăn trộm của người ta, anh không sợ lương tâm cắn rứt 
sao ? 
Cán bộ Vẹm trả lời tỉnh bơ : 
- Không ! Anh chỉ sợ chó cắn thôi ! 

Phan V Khai & TT Bush

Thu tuong vẹm VC Phan văng Khải goi dien thoại cho ong TT Bush complain về chuyện nguoi Viet NH đang chuẩn bị biểu t́nh qui mô và làm Khải lo ngại sẽ bị chui lỗ chó cửa hậu như mấy tên cán ngố khác mỗi lần đi chầu o nuoc ngoàị
Duoi day la cuoc đoi thoại giua PVK va TT Bush.

TT Bush noi : toi duoc biet VHN biểu t́nh chống đối là bỏi v́ chế độ CSVN các anh chà đạp nhân quyền tồi tệ, nhat là cac anh đuoc the gioi liet ke vào "nuoc đáng quan tâm".

PVK cao giọng trả lời: Dong chí Bush nen biet rang chúng tôi đâu phải Nhân mà cần Quyền .

Bush tha('c mắc : Vậy vẹm VC các anh là súc vật chứ không phải Nhân ?

PVK trả lo*`i : You are absolutely right!

 

 

 

 

 

TRỞ VỀ TRANG ĐẦU        Hí Họa

Chữ nghĩa Xă Hội            Ca dao Thơ, câu đối

Chuyện cười                   Chuyện cười NVTD