Chuyện Cười Chống Cộng

   trích Nụ Cười Đỏ NS Người Việt Tự Do

                  tại Nhật Bản sau 30-4-1975               (về trang đầu)

Anh em

Bác Hồ tưởng bở

Hiếm

Trâu ḅ chậm chân

Việt cộng pháo kích

Xin cho một lúc

-------

 

VIỆT CỘNG PHÁO KÍCH

Tờ báo NewYorker Weekly số ra ngày 6-10-75 đă đăng bài viết của hai kư giả Neil Davis và Robert Saphen về hiện trạng miền Nam, nơi hai ông vừa thoát ra khỏi, trong đó có đoạn ông kể:

Trong một buổi học tập được điều khiển bởi một số cán bộ trẻ tuổi thuộc tỉnh Gia Định, người cán bộ trưởng nói trong ṿng 30 phút, và rồi cổ vơ cho cuộc thảo luận chung bằng cách nhắc nhở ra câu hỏi. Nhưng không ai nói một lời nào trong 5,6 rồi 7 phút. Sự yên lặng thực ngượng ngùng. Sau cùng, một bà lăo khoảng gần 70 tuổi đứng lên và nói dơng dạc:

“Được, tôi muốn cám ơn chính phủ mới lắm bởi v́ từ ngày được giải phóng, chúng tôi không c̣n bị tụi Việt cọng đáng sợ hăi kia pháo kích vào nhà nữa. Nhà của tôi đă bị pháo kích nhiều lần. Tôi phải chạy ẩn nấp và tôi đă trông thấy người dân bị chết v́ pháo kích trên các đường phố.”

Một sự yên lặng khác thường! Buổi học tập giải tán. Mấy chú cán bộ trẻ lặng lẽ thu xếp đồ nghề và không dám hỏi “ba má” câu nào nữa.

 

HIẾM

Trong giờ học tập về các “danh nhân” của bác, cán bộ đang thao thao ca tụng:

-Này nhé: “Nước VN là một, nhân dân VN là một, sông có thể cạn, núi có thể ṃn, nhưng chân lư này sẽ không bao giờ thay đổi”. Có hay không?

-Hay

-Có đúng không.

-Đúng.

Cán bộ tiếp:

-C̣n nữa, này nhé “Không có ǵ qúy bằng độc lập tự do. Có đúng không?

-Đúng.

Cán bộ chỉ học viên A:

-Đúng như thế nào, cho biết thêm cảm tưởng của Anh?

-Dạ, đúng lắm, v́ những thứ này, hiện nay tại nước ta rất ….. HIẾM ạ.!

 

ANH EM

Giữa buổi học tập, một học viên đang “trả bài”:

-… Chúng ta vui sướng và hănh diện nhận lấy những sự giúp đỡ qúy báu của cán nước bạn thân hữu như: Cuba, Tiệp Khắc, Liên Sô, Trung Sô…

Bổng có người xin đứng lên nói:

-Theo tôi, Cuba và Tiệp.. là các nưóc bạn bè nhưng Liên sô và Trung quốc là những nước Xă hội chủ nghĩa “anh em” của nước ta…

Cán bộ gật gù:

-Tốt lắm, thế anh có thể nói tiếp về quan hệ bạn bè và “anh em”, và các lư do.

-Dạ, tại v́ bạn bè th́ ḿnh có thể chọn được chứ c̣n “anh em” th́… Trời cho sao …. ḿnh chịu vậy ạ!

Buổi học tập bị giải tán ngay và buổi học tập tiếp theo …. vắng một người…

BÁC HỒ TƯỞNG BỞ     (NVTD-74)

Sau khi chết, Bác xuống ăm phủ và bị hài tội rất kỹ: Nào là bán nước, làm tay sai cho ngoại bang... Bác phải chịu lắm h́nh phạt. Tuy nhiên v́ ḷng nhân đạo, Diêm vưong đă cho bác Hồ tự lực chọn h́nh phạt của ḿnh. Sau khi đi quan sát đủ 10 tầng địa ngục: Nào là vạc dầu, cắt lưỡi, thú dữ..., tù cải tạo.... Chỗ nào bác cũng thấp ghê khiếp cả. Sau một hồi lục lạo, khi đến một nơi bác Hồ chợt thấy một lô ngững tay tổ đàn anh của bác như: Xit ta lin,Lê nin, Mao... đang đứng trong một băi phân ngập tới cổ đang ph́ phèo thuốc lá Mỹ. Bác nghĩ rằng đứng trong băi phân này chỉ có có bị hôi hám chứ không bị hành hạ, lâu ngày cũng quen mùi, lại nữa có dịp hàn huyên với các “tổ tiên”, bác Hồ liền xin vào đó.

Sau khi vào, trong lúc đang vung vít nói chuyện với các tay tổ CS khác, th́ người canh ngục xuất hiện ngay trước cửa và nói:

“Hết giờ giải lao, qùy xuống....”

XIN CHO MỘT LÚC

Lê Duẫn, trùm Việt cọng thao thao bất tuyệt:

-Tôi sẽ không tiếc bất cứ ǵ. Tôi sẵn sàng hy sinh dâng hiến đời tôi từng giọt máu cho sự nghiệp cách mạng của Đảng...

Phía cử tọa có tiếng phát biểu

-Sao đồng chí hà tiện vậy. Cho luôn một lúc có phải tốt hơn không.!

 

TRÂU B̉ CHẬM CHÂN

-Anh có biết tại sao ngày nay xă hội chủ nghĩa Việt Nam lại thiếu thịt để ăn không?

-Sao vậy?

-Chúng ta ta tiến nhanh, tiến mạnh lên xă hội chủ nghĩa trâu ḅ, gà vịt chậm chân nên c̣n ở  rất xa phía đàng sau.

 

 

 

 

 Đống gạch biết đi

Chân lư

Mặt trời đêm

Ai hơn ai

Tập Trung Tư Tưởng

Chó ǵa chết

----------

 

TẬP TRUNG TƯ TƯỞNG

Một thanh niên và một bà đứng tuổi đụng xe nhau. Cảnh sát giao thông đến can thiẹp. Bà đứng tuổi kêu:

-Tôi đi đúng, lỗi tại anh này.!

Anh thanh niên lúng túng:

-Tại, tại cái cô kia chứ!

Vừa nói vừa chỉ cô gái đứng bên kia đường.

Đồng chí cảnh sát ngạc nhiên:

-Cô ta có díng dáng ǵ vào việc anh đâm xe?

-Tại cô ta làm tôi mất “tập trung tư tưởng

 

ĐÔNG GẠCH BIẾT ĐI

 

-Đống gạch ở trước cửa xí nghiệp ḿnh dạo này có vẻ ít đi nhỉ?

-Ôi dào, mỗi người lấy vài viên về kê giường, kê tủ, xây bếp … ǵ mà chẳng vơi!

-Biết vậy là sai sao đồng chí vẫn không có ư kiến ǵ?

-Cậu tưởng chỉ một ḿnh tôi biết đấy à, khối người cũng thấy, nhưng… tế nhị với nhau một tí, ở với nhau cả đời!

 

CHÂN LƯ

Người ta nên sống ở một quốc gia tư bản và đi xây dựng xă hội chủ nghĩa ở một quốc gia khác.

 

MẶT TRỜI ĐÊM

Bép-Nép: Hoa Kỳ đă đưa người lên mặt trăng đầu tiên. Chúng ta sẽ là quốc gia đầu tiên đưa người lên mặt trời.

Phi hành gia Nga: Thưa đồng chí chỉ tịch, e rằng chúng em sẽ bị thiêu chết.

Bép-Nép: Các anh tưởng Trung ương Đảng ngu sao! Chúng tôi sẽ cho các anh đáp xuống mặt trời vào ban đêm.

AI HƠN AI

Thông tấn xă Tass tường thuật cuộc chạy đua giữa tổng thống Kennedy và chủ tịch Nga Kút Xép như sau:

Chủ tịch Kút Xép của chúng ta đă anh dũng về kế người đàu trong khi tổ thống Hoa Kỳ chỉ tới trước người về chót.

 CHÓ G̀A "nhân dân" CHẾT

Ngày nọ Mr Hồ đi thăm dân; v́ vô ư, tài xế của ông cán chết con chó trên đường. Ông Hồ giao cho  anh tài xế  10đ  để  t́m chủ của con chó để an dân. Nhưng dặn kỹ là phải nói có chữ "con chó của nhân dân" ư nói  dù là con chó cũng là của chung nhân dân, một cách tuyên truyền dẻo miệng của đảng CS.

Nhưng khi gặp chủ của  chó th́ người chủ vui vẻ mà c̣n không nhận tiền, anh tài xế không hiểu ǵ cả và thuật lại cho ông Hồ như sau: "ông chủ nhà nói:  cám ơn các ông, Chó ǵa nhân dân chết, tốt, cám ơn." Nghe câu đó Mr Hồ nhăn mặt.

 

 

                                                                             (về trang đầu)